ANH HÙNG BÙI VĂN TÙNG – NGƯỜI LÍNH ĐI VÀO LỊCH SỬ TRONG NGÀY TOÀN THẮNG

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
ANH HÙNG BÙI VĂN TÙNG – NGƯỜI LÍNH ĐI VÀO LỊCH SỬ TRONG NGÀY TOÀN THẮNG
Người con Đà Nẵng và hành trình trở thành người lính
Trong dòng chảy lịch sử dân tộc, có những con người không cần những lời kể quá lớn lao, bởi chính cuộc đời và những việc họ làm đã trở thành một phần của lịch sử. Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Bùi Văn Tùng là một người như thế. Ông sinh ngày 4 tháng 2 năm 1930 tại Đà Nẵng, trong một gia đình có truyền thống cách mạng. Năm 1945, khi đất nước bước vào những năm tháng đầy biến động, ông tham gia cách mạng, sau đó trở thành người chiến sĩ Quân đội nhân dân Việt Nam, trải qua hai cuộc kháng chiến cứu nước.

Từ một người thanh niên giàu lòng yêu nước, Bùi Văn Tùng từng bước trưởng thành trong quân ngũ. Ông đảm nhiệm nhiều cương vị từ cán bộ trung đội, đại đội, chính trị viên tiểu đoàn, Chủ nhiệm Chính trị Lữ đoàn đến Chính ủy Lữ đoàn và sau này là Phó hiệu trưởng về chính trị Trường Hạ sĩ quan Xe tăng 1, Binh chủng Tăng thiết giáp. Trong quá trình công tác, ông được đồng đội ghi nhận là người cán bộ có bản lĩnh, bình tĩnh, quyết đoán, mưu trí và luôn đặt nhiệm vụ của Tổ quốc lên trên hết.
Tháng 4 năm 1975, khi Chiến dịch Hồ Chí Minh bước vào những ngày quyết định, Trung tá Bùi Văn Tùng giữ cương vị Chính ủy Lữ đoàn Xe tăng 203 thuộc Quân đoàn 2. Ông không thể biết rằng chỉ ít ngày sau, tên tuổi của mình sẽ gắn liền với một trong những thời khắc trọng đại nhất của lịch sử dân tộc – ngày 30 tháng 4 năm 1975.
Giữa giờ phút lịch sử – câu chuyện về người chính ủy ở Dinh Độc Lập
Những ngày cuối tháng 4 năm 1975, chiến trường miền Nam chuyển biến với tốc độ chưa từng có. Chiến dịch Hồ Chí Minh tiến vào giai đoạn quyết định. Từ nhiều hướng, các cánh quân cách mạng tiến về Sài Gòn. Trong đội hình ấy có những chiếc xe tăng của Lữ đoàn 203, mang theo sức mạnh của một quân đội đã trải qua nhiều năm chiến đấu gian khổ.

Buổi sáng ngày 30 tháng 4, không khí tại Sài Gòn trở nên căng thẳng. Đến trưa, các đơn vị Quân giải phóng tiến vào Dinh Độc Lập. Trung tá Bùi Văn Tùng có mặt tại đây với cương vị Chính ủy Lữ đoàn Xe tăng 203.
Một khoảnh khắc lịch sử đã diễn ra.
Khi Tổng thống Dương Văn Minh nói rằng chính quyền Sài Gòn đang chờ để bàn giao chính quyền, Bùi Văn Tùng đã trả lời dứt khoát rằng không còn chính quyền nào để bàn giao và yêu cầu phải đầu hàng. Câu nói ấy thể hiện rõ thái độ của một người chỉ huy hiểu rằng chiến tranh đã đi đến hồi kết và nhiệm vụ lúc này là nhanh chóng chấm dứt sự chống cự, hạn chế đổ máu và đưa thành phố bước sang một trang sử mới.

Sau đó, Tổng thống Dương Văn Minh cùng một số thành viên nội các được đưa đến Đài Phát thanh Sài Gòn để đọc lời tuyên bố đầu hàng.

Trong căn phòng phát thanh giữa buổi trưa lịch sử ấy, mọi thứ diễn ra hết sức khẩn trương. Đây không phải một cuộc họp bình thường. Mỗi câu chữ được viết ra đều có ý nghĩa đặc biệt, bởi nó sẽ được truyền đi trong thời khắc mà cả đất nước đang chờ đợi.
Bùi Văn Tùng đã tham gia vào quá trình soạn thảo, hoàn chỉnh nội dung tuyên bố và lời chấp nhận đầu hàng. Các nguồn tư liệu và nhân chứng có những cách ghi nhận khác nhau về quá trình soạn thảo văn bản tại Đài Phát thanh Sài Gòn; tuy nhiên, vai trò trực tiếp của Bùi Văn Tùng trong việc chỉ đạo, hoàn chỉnh nội dung và thay mặt lực lượng cách mạng chấp nhận sự đầu hàng tại thời khắc lịch sử này là một dấu ấn quan trọng.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Điều đáng chú ý là ông đặc biệt quan tâm đến từng câu chữ. Trong hồi ức được báo chí dẫn lại, Bùi Văn Tùng cho biết ông yêu cầu lời tuyên bố phải thể hiện rõ việc đầu hàng là “không điều kiện”, bởi trong hoàn cảnh ấy, điều quan trọng nhất là phải xác định rõ sự chấm dứt chiến sự và việc chính quyền Sài Gòn phải giải tán.
Rồi khoảnh khắc ấy cũng đến.
Lời tuyên bố đầu hàng được phát trên Đài Phát thanh Sài Gòn. Đó là lời tuyên bố đánh dấu sự kết thúc của cuộc chiến tranh, mở ra một thời kỳ mới: đất nước được giải phóng, non sông tiến tới thống nhất.
Giữa những âm thanh hỗn loạn của một thành phố vừa bước qua chiến tranh, người chính ủy mặc quân phục đứng lặng giữa những con người đang chứng kiến lịch sử. Không có tiếng reo hò dành riêng cho một cá nhân. Không có sân khấu, không có ánh đèn. Chỉ có một nhiệm vụ phải hoàn thành và một đất nước đang bước sang ngày mới.
Đó chính là vẻ đẹp của người lính trong thời chiến: khi lịch sử gọi tên, họ không nghĩ đến việc mình sẽ được nhớ đến như thế nào, mà chỉ nghĩ làm sao hoàn thành nhiệm vụ được giao.

Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, Bùi Văn Tùng tiếp tục công tác trong quân đội, giữ nhiều cương vị và dành phần đời còn lại cho sự nghiệp xây dựng, giáo dục và rèn luyện các thế hệ cán bộ, chiến sĩ.



