ANH HÙNG BÙI XUÂN TỰ - BẢN HÙNG CA KHÔNG BAO GIỜ TẮT
Thông tin nhân chứng -Họ và tên :Bùi Xuân Tự (cựu chiến binh tham gia cách mạng) -Năm sinh:14/01/1944 -Quê quán:Xóm 1-xã Đông Hòa-thành phố Thái Bình(nay là phường Trà Lý,tỉnh Hưng Yên) -Tóm tắt quá trình cống hiến:Là người con của mảnh đất nông thôn trù phú,ngày 06/04/1963,ông lên đường đi nhập ngũ ,gia nhập lực lượng vũ trang Công an nhân dân tỉnh Lai Châu.Sau khi huấn luyện xong,được phân công về công tác tại giáp biên giới Việt-Lào,vận động nhân dân bảo vệ biên giới để không rơi vào ách đô h
Trong dòng chảy lịch sử hào hùng của dân tộc, có biết bao con người đã lặng thầm cống hiến, để lại những dấu chân bền bỉ trên hành trình giữ gìn độc lập và bình yên của Tổ quốc. Họ không phải lúc nào cũng xuất hiện trong những trang sách sử với những chiến công rực rỡ, nhưng cuộc đời và công lao của họ vẫn tỏa sáng như những ngọn lửa âm ỉ, chưa bao giờ vụt tắt. Trong số những con người như thế, ông Bùi Xuân Tự, cựu chiến binh sinh năm 1944, là một nhân chứng sống động cho tinh thần quả cảm và sự tận tụy của thế hệ cha anh đi trước.
Ông Bùi Xuân Tự, sinh ngày 14/01/1944 –thời khắc đầy biến động của đất nước.Những năm tháng tuổi trẻ của ông gắn với bước chuyển mình dữ dội của lịch sử dân tộc. Khi tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc vang lên, ngày 06/04/1963, chàng thanh niên 19 tuổi ấy đã không ngần ngại gác lại cuốc cày, chia tay mái nhà nhỏ nơi cha mẹ vẫn ngày ngày trông ngóng, để lên đường nhập ngũ. Ông khoác lên mình màu áo xanh của lực lượng Vũ trang Công an nhân dân tỉnh Lai Châu, mang theo lời thề sắt son bảo vệ từng tấc đất biên cương.
Đầu năm 1965, người anh hùng “giữ lửa” tham gia các đội tuần tra đường biên. Công việc tưởng đơn giản nhưng lại vô cùng thử thách: có ngày phải đi bộ hơn 20 km theo đường mòn, len qua các vạt rừng rậm vừa hỗ trợ nhân dân lao động,kiếm ăn,vừa phải vận động mọi người cùng đoàn kết chung tay bảo vệ biên giới.
Trong một đợt nhiệm vụ ngày 10/9/1967, ông cùng tổ công tác sơ tán kịp thời hàng chục hộ dân khỏi vùng nguy hiểm, góp phần giữ được lực lượng và tài sản cho cách mạng. Giai đoạn 1970 – 1973, ông tiếp tục thực hiện các nhiệm vụ bảo vệ tuyến vận chuyển, kho lương thực và vùng căn cứ của lực lượng giải phóng, kiên trì bám trụ trong điều kiện thiếu thốn nhưng luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ. Đến mùa xuân 1975, ông tham gia lực lượng bảo vệ tuyến vận chuyển phía Bắc Sài Gòn trong chiến dịch cuối cùng. Ngày 30/4/1975, khi miền Nam hoàn toàn giải phóng, ông Tự ghi vào nhật ký rằng đó là “ngày đẹp nhất của đời người lính”. Hành trình chiến đấu chống Mỹ của ông không chỉ thể hiện lòng dũng cảm mà còn khẳng định vẻ đẹp của một người con yêu nước, sẵn sàng hi sinh thầm lặng vì độc lập – tự do của dân tộc.



