ANH HÙNG CAO XUÂN CỚI
Khi được tuyên dương Anh hùng, đồng chí là thiếu úy, trung đội trưởng bộ binh, đại đội 11, tiểu đoàn 9, trung đoàn 209, sư đoàn 7, Quân đoàn 4, đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam.
Từ năm 1971 đến năm 1972, đồng chí Cao Xuân Cới làm nhiệm vụ nuôi quân, đồng chí nêu cao tinh thần phục vụ hết lòng vì đơn vị, thường xuyên kiếm rau, củ rừng về cải thiện bữa ăn, vượt qua bom đạn địch đưa cơm nóng, canh ngọt đến trận địa cho các chiến sĩ.
Trong chiến dịch Nguyễn Huệ từ tháng 4 đến tháng 8 năm 1972. đơn vị làm nhiệm vụ chốt chặn địch trên đường số 13. Suốt 4 tháng trời, ngày nào Cao Xuân Cới cũng 2 lần vượt qua bom đạn địch, đi hàng 5, 6 ki-lô-mét đưa cơm nóng tới trận địa cho chiến sĩ. Khi về, đồng chí còn xung phong cáng thương binh chuyển về phía sau an toàn.
Từ năm 1973 đến tháng 4 năm 1975, Cao Xuân Cới chỉ huy tiểu đội, trung đội rồi đại đội đánh hơn 10 trận, loại khỏi vòng chiến 400 địch. Riêng bản thân loại khỏi vòng chiến 92 tên, thu 12 súng các loại.
Trận đánh ở ấp Thái Hưng (Lâm Đồng) ngày 29 tháng 8 năm 1974, trung đội còn 12 người, bản thân lại bị thương nhưng Cao Xuân Cới vẫn bình tĩnh chỉ huy anh em đánh lui nhiều đợt phản kích của 1 tiểu đoàn địch, loại khỏi vòng chiến gần 100 tên. Riêng đồng chí loại khỏi vòng chiến 30 tên.
Đồng chí Cao Xuân Cới luôn luôn xung phong gương mẫu, nhận và hoàn thành mọi nhiệm vụ trên giao.
Đồng chí đã được tặng thưởng 1 Huân chương Chiến công giải phóng hạng nhì, 2 lần được bầu là Chiến sĩ thi đua và được tặng 7 bằng khen và giấy khen.
Ngày 15 tháng 1 năm 1976, Cao Xuân Cới được Chủ tịch nước Việt Nam dân chủ cộng hòa tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.
Năm 1978, đồng chí Cao Xuân Cới rời đơn vị đi học Học viện hậu cần và về công tác tại Trường quân sự Quân đoàn 1, với vị trí Phó chủ nhiệm phòng hậu cần và đến năm 1991 thì về hưu với quân hàm Thiếu tá.
(Hội yêu lịch sử-khí tài quân sự)



