Bài viết

ANH HÙNG CÙ CHÍNH LAN - BIỂU TƯỢNG BẤT DIỆT CỦA CHỦ NGHĨA ANH HÙNG CÁCH MẠNG

NGỌN LỬA KHÔNG TẮT TỪ TÊN ANH HÙNG CÙ CHÍNH LAN

Ninh Bình26/01/2026Trần Đăng Minh (Bí thư Chi đoàn Chi cục Trồng trọt và Bảo vệ thực vật, Sở Nông Nghiệp và Môi trường tỉnh Ninh Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Kính thưa các bạn đọc, Tôi biết đến cái tên Cù Chính Lan từ những ngày còn ngồi trên ghế nhà trường, nghe các thầy cô giảng dậy tôi thật ấn tượng với anh - là một người chiến sĩ đã hiến trọn tuổi thanh xuân của mình cho nền độc lập và tự do dân tộc. Để rồi sau này thật tình cờ, ngẫu nhiên hay dường như có gì đó ấn tượng với anh mà hàng ngày tôi đi đến Cơ quan làm trên con đường mang chính tên Anh, làm cho tôi tự hỏi: Ở tuổi hai mươi tôi còn đang loay hoay với những dự định riêng, thì anh đã để tên mình sống mãi cùng đất nước. ANH sinh năm 1930 trong một gia đình nông dân nghèo. Tuổi thơ của anh gắn liền với những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa, chiến tranh, nhân dân lầm than dưới ách xâm lược của thực dân pháp. Khi tổ quốc cần anh đã không chọn cho mình con đường an toàn, mà chọn con đường khó khăn nhất: cầm súng ra trận. Năm 1949, khi tuổi đời còn rất trẻ, anh tình nguyện ra chiến trường. Với tôi – một người trẻ sinh ra trong hòa bình – thật khó để hình dung được sự khốc liệt của chiến tranh năm ấy. Nhưng qua từng trang sử, tôi dần hiểu rằng: đó là thời đại mà mỗi người lính đều mang trong tim một niềm tin giản dị nhưng vô cùng mãnh liệt – thà hy sinh tất cả, chứ nhất định không chịu mất nước, nhất định không chịu làm nô lệ. Chiến công làm nên tên tuổi bất tử của anh diễn ra trong "Chiến dịch Hòa Bình năm 1951" giữa chiến trường ác liệt, trước hỏa lực mạnh và xe tăng của địch, khi tình thế trở nên vô cùng nguy cấp, Cù Chính Lan đã không lùi bước. Anh dũng cảm lao thẳng vào xe tăng của quân Pháp, dùng lựu đạn tiêu diệt phương tiện chiến đấu hiện đại của kẻ thù. Khoảnh khắc ấy, anh đã không nghĩ đến sự sống hay cái chết của bản thân. Anh chỉ nghĩ đến đồng đội phía sau, đến nhiệm vụ trước mắt và đến độc lập của Tổ quốc. Hành động quả cảm ấy đã góp phần xoay chuyển cục diện trận đánh, tiếp thêm niềm tin và sức mạnh cho đồng đội. Anh hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Tuổi hai mươi của anh không có những ước mơ riêng tư, không có tương lai dài phía trước, nhưng lại trở thành mốc son chói lọi trong lịch sử dân tộc. Máu của anh đã hòa vào đất mẹ, để từ đó đất nước này nở hoa độc lập, kết trái tự do. Năm 1952, Nhà nước truy tặng anh danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – một danh hiệu xứng đáng cho một cuộc đời ngắn ngủi nhưng rực rỡ. Tên anh hôm nay được đặt cho nhiều con đường, trường học, trở thành bài học sống động về lòng yêu nước và chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Đứng giữa cuộc sống hiện đại, có những lúc tôi đi lạc hướng, tôi luôn nghĩ về anh Cù Chính Lan để lòng mình lắng lại. Hóa ra, sự bình yên mà tôi đang có không phải là điều tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng máu xương và tuổi xuân của biết bao thế hệ đi trước. Câu chuyện về anh không chỉ để ngưỡng mộ, mà còn để nhắc nhở những người trẻ hôm nay phải sống xứng đáng hơn: sống có lý tưởng, có trách nhiệm với bản thân, gia đình và đất nước. Bởi yêu nước hôm nay không chỉ là cầm súng ra trận, mà còn là học tập tốt, lao động tốt, sống tử tế và không quên lịch sử. Anh hùng Cù Chính Lan đã đi xa, nhưng ngọn lửa từ tinh thần quả cảm của anh vẫn âm thầm cháy trong tim những người trẻ Việt Nam hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ANH HÙNG CÙ CHÍNH LAN - BIỂU TƯỢNG BẤT DIỆT CỦA CHỦ NGHĨA ANH HÙNG CÁCH MẠNG | Câu chuyện thời hoa lửa