Bài viết

Anh hùng Cù Chính Lan - Người dũng sĩ tay không nhảy lên tiêu diệt xe tăng địch

Anh hùng Cù Chính Lan (thuộc Tiểu đoàn 353, Trung đoàn 66) là biểu tượng dũng cảm vô song của Quân đội nhân dân Việt Nam trong Chiến dịch Hòa Bình (1951 - 1952). Ông nổi tiếng với chiến công ngày 13/12/1951 tại Giang Mỗ: táo bạo nhảy lên chiếc xe tăng Pháp đang gầm rú, bình tĩnh rút chốt lựu đạn chờ xì khói vài giây rồi mới quăng vào buồng lái để diệt gọn xe địch, mở đầu cho phong trào đánh xe tăng bằng vũ khí thông thường. Ngày 29/12/1951, dù bị thương rất nặng, ông vẫn kiên cường chỉ huy tiểu đội phá 5 hàng rào dây thép gai và anh dũng hy sinh ngay khi đồn địch bị tiêu diệt. Ngày 19/5/1952, ông trở thành một trong 7 người đầu tiên trên toàn quốc được Chủ tịch nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Địa điểm ghi dấu chiến công của ông tại Giang Mỗ hiện là Di tích lịch sử cách mạng cấp quốc gia với tượng đài trang nghiêm, đồng thời tên ông được đặt cho phố chính tại TP. Hòa Bình cùng nhiều trường học.

Nghệ An27/08/2026Nguyễn Hồ Hồng Duyên (Trường Đại học Kỹ thuật Công nghệ Cần Thơ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Anh hùng Cù Chính Lan - Người dũng sĩ tay không nhảy lên tiêu diệt xe tăng địch
  •  Trong trận Giang Mỗ cuối năm 1951, quân Pháp sử dụng xe tăng mở đường càn quét dữ dội vào trận địa của ta. Trước sức mạnh của hỏa lực địch, Cù Chính Lan đã không hề khiếp sợ, mưu trí lợi dụng địa hình áp sát chiếc xe tăng dẫn đầu.

  • Giữa tiếng gầm rú của động cơ và tiếng đạn pháo xé không khí, chiếc xe tăng dẫn đầu của địch lừng lững tiến vào trận địa, vừa chạy vừa nã đạn xối xả, chặn đứng đường rút của quân ta. Trong tình thế hiểm nghèo ấy, Cù Chính Lan không hề nao núng. Ông quan sát nhanh địa hình, lợi dụng những khoảng khuất và thời điểm xe tăng đổi hướng để áp sát mục tiêu — một hành động đòi hỏi sự bình tĩnh phi thường, bởi chỉ cần chậm một nhịp hay lộ thân hình, ông có thể bị hỏa lực trên xe hạ gục ngay lập tức.

  • Khi đã áp sát đủ gần, Cù Chính Lan nhanh chóng nhảy hẳn lên thành xe tăng đang di chuyển, kề khẩu tiểu liên vào khe hở trên tháp pháo và bóp cò. Nhưng ngay lúc quyết định ấy, súng bị hóc đạn — một tình huống có thể khiến bất kỳ ai chùn bước. Chiếc xe tăng vẫn lao đi, vừa chạy vừa bắn như không hề hay biết có người đang bám trên lưng nó. Không để cơ hội vụt mất, ông hô lớn gọi đồng đội ném lựu đạn tiếp ứng, rồi tiếp tục bám theo, nhảy lên xe lần nữa, giật nắp quả lựu đạn đầu tiên quăng thẳng vào trong xe.

  • Nhưng binh lính Pháp bên trong đã kịp nhặt lấy quả lựu đạn ném ngược trở ra, đồng thời cho xe chuyển hướng để thoát khỏi vòng nguy hiểm. Trước tình huống ấy, Cù Chính Lan hiểu rằng chỉ có một cách duy nhất để không lặp lại sai lầm: ông táo bạo mở chốt lựu đạn, chủ động chờ cho khói thuốc xì ra vài giây — nghĩa là chấp nhận rút ngắn thời gian an toàn cho chính mình — rồi mới tung quả lựu đạn vào đúng buồng lái. Lần này, địch không còn kịp trở tay. Một tiếng nổ dữ dội vang lên, chiếc xe tăng khựng lại giữa trận địa, mất hoàn toàn khả năng chiến đấu. 

  • Hành động áp sát và diệt gọn xe tăng chỉ bằng lựu đạn thông thường của Cù Chính Lan đã chứng minh một điều quan trọng đối với quân đội ta lúc bấy giờ: vũ khí hiện đại của địch không phải là bất khả chiến bại, nếu người chiến sĩ có đủ lòng dũng cảm, sự mưu trí và tinh thần dám xả thân. Chiến công tại Giang Mỗ vì thế không chỉ là một chiến thắng cụ thể, mà còn mở ra cách đánh mới — lấy trí dũng và vũ khí thô sơ để khắc chế phương tiện cơ giới hiện đại của đối phương — được nhân rộng trong nhiều trận đánh sau này của quân đội ta.

  • Khi chiếc xe tăng lướt qua, ông dũng cảm nhảy lên nóc xe, tìm cách nhét lựu đạn vào kẽ hở nhưng bị địch hất văng xuống. Không bỏ cuộc, Cù Chính Lan tiếp tục truy đuổi, lần thứ hai nhảy lên thành xe và giật chốt lựu đạn ném thẳng vào trong buồng lái, tiêu diệt toàn bộ kíp xe. Hành động anh hùng của ông đã cổ vũ tinh thần cho toàn đơn vị xông lên đánh tan đợt càn quét của địch.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn