Anh hùng của quê hương thôn Chúa, xã Bắc Quang
Ở một vùng quê yên bình, có một người lính năm xưa vẫn ngày ngày lặng lẽ sống giản dị, cần cù. Ông tên là Phan Đức Thăng, sinh năm 1963. Với thế hệ của ông, tình yêu Tổ quốc không chỉ là lời nói – đó là một lời hứa thiêng liêng với quê hương, với nhân dân.
Năm 1984, khi vừa tròn đôi mươi, ông Thăng lên đường nhập ngũ, khoác lên mình màu áo xanh của người lính. Ngày rời quê, mẹ ông nắm tay con trai dặn rằng: “Đi rồi nhớ giữ gìn sức khỏe, hoàn thành nhiệm vụ với Tổ quốc con nhé” Ông chỉ cười, ánh mắt rắn rỏi của người trai trẻ như gửi trọn cả tuổi xuân nơi biên cương.
Ông được biên chế về đơn vị làm nhiệm vụ tại tỉnh Hà Giang, nơi núi rừng cheo leo, sương mù phủ trắng quanh năm. Cuộc sống gian khổ, hành quân qua những cung đường dốc đá, nhưng trong tim người lính trẻ vẫn bừng lên niềm tin và lý tưởng. Ông cùng đồng đội nhiều lần hành quân qua những vùng biên viễn xa xôi, trong đó có chặng đường từ huyện Hoàng Su Phì đến huyện Đồng Văn – một cung đường đầy hiểm trở và thử thách.
Trong một lần hành quân, đơn vị ông bất ngờ gặp phải tình huống chiến đấu khốc liệt. Đạn pháo rền vang, khói lửa mịt mù, nhưng ông Thăng vẫn không rời vị trí, quyết tâm bảo vệ đồng đội. Chính trong giây phút ấy, ông bị thương, máu thấm đỏ vai áo người lính. Đồng đội kịp thời đưa ông về tuyến sau, cứu sống được người chiến sĩ dũng cảm ấy, nhưng vết thương sâu nặng đã để lại dấu ấn suốt cả cuộc đời.
Năm 1985, ông được xuất ngũ, trở về quê hương. Tuổi xuân còn dang dở, nhưng ông chưa bao giờ than vãn hay hối tiếc. Ông thường nói:“Mình còn sống trở về là may mắn rồi, bao người đồng đội mình đã nằm lại nơi rừng núi biên cương.”
Mang trong mình vết thương chiến tranh, ông Phan Đức Thăng vẫn bền bỉ lao động, chăm lo cho gia đình và góp phần xây dựng quê hương. Vết thương trên cơ thể có thể làm ông đau mỗi khi trở trời, nhưng vết thương trong lòng – nỗi nhớ đồng đội, nỗi đau mất mát – mới là điều khiến ông lặng lẽ nhiều đêm không ngủ.
Giờ đây, mái tóc ông đã bạc, nhưng ánh mắt vẫn sáng ngời khi kể về những năm tháng quân ngũ. Người dân trong làng vẫn gọi ông bằng cái tên trìu mến: “Ông Thăng thương binh” Với mọi người, ông là biểu tượng của lòng dũng cảm, của nghị lực sống kiên cường, của người lính “Bộ đội Cụ Hồ” không bao giờ khuất phục trước gian khó.
Mỗi khi chúng tôi, những đoàn viên thanh niên áo xanh đến thăm hỏi, động viên, giúp đỡ gia đình những phần việc, ông đứng nép bên nhà động viên chúng tôi, kể cho chúng tôi nghe những câu chuyện thời tham gia kháng chiến, có những câu chuyện vui, nhưng có những câu chuyện khiến cả bầu không khí trở nên tĩnh lặng, ông không khỏi xúc động.
Câu chuyện cuộc đời ông Phan Đức Thăng là bản hùng ca của một thế hệ đã hiến dâng tuổi trẻ cho Tổ quốc. Mỗi khi nhìn ông bước đi chậm rãi trên con đường làng, người ta lại thấy trong dáng hình ấy cả một thời oanh liệt – thời của lòng yêu nước, của niềm tin và của những con người dám hy sinh vì hòa bình hôm nay.
Hình ảnh giúp gia đình ông san đất sau nhà
Vào mỗi dịp 27/7 chúng tôi lại đến thăm ông, người anh hùng của quê hương. Đoàn thanh niên mãi ghi nhớ công ơn những người chiến sỹ năm xưa đã anh dũng để đổi lấy độc lập, hòa bình như ngày hôm nay.


