ANH HÙNG ĐẶC CÔNG RỪNG SÁC TRỊNH XUÂN BẢNG
Có những người lính đi qua chiến tranh và trở thành huyền thoại. Nhưng điều làm nên huyền thoại không phải những lời tung hô, mà là những việc họ đã làm khi đối mặt với hiểm nguy, nơi chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng mạng sống. Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Trịnh Xuân Bảng là một trong những con người như thế.
Ông sinh năm 1945 tại xã Quảng Hưng, huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình. Tháng 5 năm 1965, khi mới tròn 20 tuổi, ông nhập ngũ giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ đang bước vào giai đoạn ác liệt.
Nhờ khả năng bơi lội xuất sắc từ nhỏ, ông được lựa chọn tham gia huấn luyện đặc công nước tại Hải Phòng. Sau khóa huấn luyện, ông được điều động vào chiến trường miền Nam, gia nhập lực lượng đặc công Hải quân chiến đấu tại vùng Rừng Sác, một trong những chiến trường đặc biệt nguy hiểm ở Đông Nam Bộ.
Rừng Sác khi ấy là vùng đất ngập mặn rộng lớn với sông rạch chằng chịt, cá sấu, muỗi độc, nước lợ và những đồn bốt dày đặc của quân Mỹ cùng quân đội Việt Nam Cộng hòa. Người lính đặc công không chỉ chiến đấu với kẻ thù mà còn phải chiến đấu với thiên nhiên khắc nghiệt mỗi ngày.
Từ cuối năm 1967, Trịnh Xuân Bảng tham gia Trung đoàn 10 Đặc công Rừng Sác. Trong suốt thời gian chiến đấu tại đây, ông đã tham gia hơn 100 trận đánh lớn nhỏ, trực tiếp phá hủy nhiều mục tiêu quân sự quan trọng, đánh vào hệ thống giao thông, cầu cống và đặc biệt là các tàu vận tải quân sự trên sông Đồng Nai, Nhà Bè và tuyến đường thủy huyết mạch dẫn vào Sài Gòn.
Ngày 23/2/1968, ông chỉ huy một tổ đặc công bí mật luồn sâu qua hệ thống phòng thủ dày đặc của đối phương, tiếp cận mục tiêu và đánh chìm một tàu quân sự có trọng tải hơn 10.000 tấn.
Ngày 10/10/1968, ông tiếp tục chỉ huy đồng đội bơi liên tục gần 8 giờ đồng hồ giữa sóng lớn và dòng nước xiết, vượt qua hệ thống canh phòng nghiêm ngặt để đánh chìm thêm một tàu quân sự trên 10.000 tấn khác.
Sau những tổn thất liên tiếp, đối phương tăng cường tuần tra, bố trí tàu chiến, đèn pha công suất lớn và thường xuyên ném lựu đạn xuống sông để ngăn chặn đặc công nước. Thế nhưng Trịnh Xuân Bảng vẫn nhiều lần bí mật đột nhập cảng Nhà Bè để trinh sát và tìm phương án tấn công hiệu quả nhất.
Đỉnh cao là trận đánh ngày 4/12/1968 tại cảng Nhà Bè.
Khi đã tiếp cận được một mục tiêu, ông nhận thấy phía trước còn một con tàu lớn hơn đang chở đầy vũ khí và phương tiện quân sự. Chấp nhận nguy hiểm cao hơn, ông quyết định bỏ qua chiếc tàu đầu tiên để tiếp tục áp sát mục tiêu giá trị hơn.
Quyết định táo bạo ấy đã mang lại kết quả vang dội.
Khối thuốc nổ được đặt thành công, đánh chìm chiếc tàu hơn 12.000 tấn cùng toàn bộ số hàng quân sự trên tàu xuống đáy sông.
Tính riêng thời gian chiến đấu tại Rừng Sác, Trịnh Xuân Bảng đã trực tiếp tham gia đánh chìm 3 tàu quân sự cỡ lớn trên 10.000 tấn của đối phương, gây thiệt hại nặng nề cho hệ thống hậu cần chiến tranh.
Không chỉ nổi tiếng bởi sự dũng cảm, ông còn được đồng đội kính trọng vì tính kỷ luật, tinh thần đoàn kết và luôn sẵn sàng giúp đỡ chiến sĩ trẻ. Trong những năm tháng ác liệt nhất của chiến tranh, ông luôn là người xung phong nhận nhiệm vụ khó khăn nhất.
Với những chiến công đặc biệt xuất sắc, ngày 20/12/1969, khi mới 24 tuổi, Trịnh Xuân Bảng được Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng. Ông trở thành người đặc công Rừng Sác đầu tiên được nhận danh hiệu cao quý này.
Trong suốt quá trình phục vụ quân đội, ông còn được trao tặng:
Huân chương Chiến công Giải phóng hạng Nhất
Huân chương Chiến công Giải phóng hạng Nhì
Huân chương Chiến công hạng Nhất
Sau ngày đất nước thống nhất, ông tiếp tục công tác trong Quân chủng Hải quân. Năm 1987, ông nghỉ hưu với quân hàm Trung tá.
Khác với nhiều đồng đội đã nằm lại chiến trường, Trịnh Xuân Bảng may mắn trở về sau chiến tranh. Hiện nay ông vẫn còn sống, là nhân chứng của một thời kỳ lịch sử đặc biệt. Từ một chàng trai quê Quảng Bình bước vào chiến trường ở tuổi đôi mươi, ông đã trở thành biểu tượng của lực lượng Đặc công Rừng Sác anh hùng.
Lịch sử không chỉ được viết bằng những trận đánh lớn, mà còn được tạo nên bởi những con người bình dị sẵn sàng đặt tính mạng của mình trước sóng nước, bom đạn và cái chết để bảo vệ Tổ quốc.
"Có những người trở thành huyền thoại không phải vì họ sống lâu, mà vì những điều họ đã làm khiến nhiều thế hệ sau còn nhắc nhớ."



