Anh hùng Lực lượng vũ trang

ANH HÙNG DÂN TỘC NGUYỄN TRUNG TRỰC

Nguyễn Trung Trực sinh năm 1839 và mất năm 1868, là thủ lĩnh phong trào khởi nghĩa chống Pháp ở Nam Bộ, Việt Nam. Quê hương ông thuộc xóm Lưới, thôn Vĩnh Hội, tổng Trung An, huyện Phù Cát, trấn Bình Định. Nguyễn Trung Trực là một trong những vị anh hùng dân tộc của thời kỳ kháng chiến chống Pháp

An Giang14/08/2026Nguyễn Hồng Ngân (Đoàn phường Trà Câu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên vùng đất phương Nam nắng gió, nơi sông nước chằng chịt và rừng tràm bạt ngàn, tên tuổi Nguyễn Trung Trực đã trở thành ngọn lửa không bao giờ tắt trong lòng người dân.

Năm ấy, quân Pháp đã chiếm đóng nhiều vùng ở Nam Kỳ. Trên sông Nhật Tảo, một chiếc tàu chiến của địch – L’Espérance – ngang nhiên án ngữ, kiểm soát đường thủy, uy hiếp dân lành. Người dân sống trong nỗi sợ hãi, còn nghĩa quân thì chờ một cơ hội.

Đêm xuống, trời tối đen như mực. Chỉ có tiếng nước lặng lẽ trôi và tiếng mái chèo khua rất khẽ. Nguyễn Trung Trực đứng trên chiếc ghe nhỏ, ánh mắt kiên định. Ông không nói nhiều, nhưng từng người trong đội nghĩa quân đều hiểu: đêm nay, họ sẽ làm nên một điều không thể quên.

Những bó rơm tẩm dầu được chuẩn bị sẵn. Khi ghe áp sát con tàu giặc, mọi thứ diễn ra nhanh như một cơn gió. Lửa bùng lên. Ban đầu chỉ là một đốm nhỏ, rồi lan ra, rồi bốc cao thành ngọn lửa dữ dội. Chiếc tàu chiến kiêu hãnh của Pháp chìm dần trong biển lửa giữa tiếng hò reo vang dội.

Chiến thắng trên sông Nhật Tảo khiến tinh thần kháng chiến lan rộng khắp nơi. Nhưng Nguyễn Trung Trực hiểu rõ, con đường phía trước còn dài và đầy gian nan.

Không lâu sau, ông tiếp tục lãnh đạo nghĩa quân đánh chiếm Rạch Giá, giành lại quyền kiểm soát trong một thời gian ngắn. Dân chúng reo mừng, nhưng quân Pháp nhanh chóng phản công với lực lượng mạnh hơn.

Trong một trận vây ráp khốc liệt, Nguyễn Trung Trực bị bắt. Kẻ thù tìm mọi cách dụ dỗ, hứa hẹn vinh hoa nếu ông chịu đầu hàng. Nhưng ông chỉ cười, một nụ cười bình thản mà kiêu hãnh.

Trước khi bị hành hình, ông nói câu nói đã đi vào lịch sử:

“Bao giờ người Tây nhổ hết cỏ nước Nam thì mới hết người Nam đánh Tây.”

Ngày ông ngã xuống, trời Rạch Giá như nặng hơn, gió như lặng đi. Nhưng cái chết của ông không phải là kết thúc. Nó là khởi đầu cho một ngọn lửa khác—ngọn lửa của lòng yêu nước, của ý chí không khuất phục.

Đến hôm nay, trên mảnh đất Phú Quốc và khắp miền Nam, người ta vẫn kể về ông. Không chỉ như một người anh hùng , mà như một biểu tượng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ANH HÙNG DÂN TỘC NGUYỄN TRUNG TRỰC | Câu chuyện thời hoa lửa