ANH HÙNG DÂN TỘC - TRẦN NHÂN TÔNG
ANH HÙNG DÂN TỘC - TRẦN NHÂN TÔNG

Vua Trần Nhân Tông (1258 – 1308), tên húy Trần Khâm, là vị minh quân kiệt xuất của triều Trần, người lãnh đạo Đại Việt đánh bại hai cuộc xâm lăng Nguyên – Mông (1285 và 1287–1288) và để lại di sản văn hoá – tư tưởng vĩ đại trong lịch sử dân tộc. Ông sinh năm 1258, đúng thời điểm đất nước vừa đánh thắng cuộc xâm lược đầu tiên của quân Nguyên. Năm 20 tuổi, ông lên ngôi hoàng đế, kế nghiệp các vua Trần trước, đưa đất nước bước vào thời kỳ thịnh trị.
Khi hiểm hoạ ngoại xâm ập đến, Trần Nhân Tông sớm thể hiện bản lĩnh đặc biệt. Năm 1282, ông chủ trì hội nghị Bình Than để bàn kế chống giặc; sau đó cùng Thượng hoàng Trần Thánh Tông tổ chức hội nghị Diên Hồng, thể hiện tinh thần dân chủ khi hỏi ý dân về việc “hòa hay đánh”. Tin tưởng vào nhân tài, ông trọng dụng Trần Hưng Đạo làm Quốc công tiết chế, đồng thời khôi phục vị trí cho tướng Trần Khánh Dư. Nhờ sự đoàn kết vua – tôi – dân, Đại Việt đã làm nên chiến thắng lẫy lừng trên sông Bạch Đằng năm 1288.
Sau chiến tranh, năm 1293, ông nhường ngôi cho con và làm Thái thượng hoàng, tiếp tục điều hành quốc sự. Năm 1301, ông đi Chiêm Thành, góp phần củng cố ngoại giao phương Nam. Với việc gả công chúa Huyền Trân và đổi lại hai châu Ô, Lý, ông mở rộng bờ cõi Đại Việt.
Cuối đời, ông xuất gia, trở thành Điều Ngự Giác Hoàng và sáng lập Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử – dòng thiền thuần Việt đầu tiên. Trần Nhân Tông để lại dấu ấn không chỉ là nhà quân sự, nhà chính trị mà còn là thi sĩ, thiền gia lớn, người kết tinh vẻ đẹp trí tuệ và nhân cách của thời đại nhà Trần.


