ANH HÙNG DÂN TỘC TRƯƠNG ĐỊNH – “BÌNH TÂY ĐẠI NGUYÊN SOÁI”
ANH HÙNG DÂN TỘC TRƯƠNG ĐỊNH – “BÌNH TÂY ĐẠI NGUYÊN SOÁI”
Trong lịch sử đấu tranh chống thực dân xâm lược của dân tộc Việt Nam thế kỉ XIX, Trương Định là một tấm gương tiêu biểu về lòng yêu nước, tinh thần bất khuất và ý chí chiến đấu vì nhân dân, vì độc lập dân tộc.
Trương Định sinh năm 1820 tại tỉnh Quảng Ngãi. Sau này, ông theo cha vào Nam sinh sống và lập nghiệp tại vùng Gò Công (nay thuộc tỉnh Tiền Giang). Ông là người thông minh, giàu lòng nhân ái, luôn quan tâm đến đời sống của nhân dân. Nhờ có uy tín lớn, ông được triều đình nhà Nguyễn phong làm Quản cơ, trông coi vùng đất Gò Công.
Năm 1858, thực dân Pháp nổ súng xâm lược nước ta. Đến năm 1862, triều đình nhà Nguyễn ký Hiệp ước Nhâm Tuất, nhượng ba tỉnh miền Đông Nam Kì cho Pháp và ra lệnh cho Trương Định giải tán nghĩa quân. Trước tình cảnh đất nước bị xâm lăng, nhân dân lầm than, Trương Định vô cùng đau xót. Ông đã đưa ra một quyết định lịch sử: không tuân lệnh triều đình, ở lại cùng nhân dân tiếp tục kháng chiến chống Pháp.
Được nhân dân ủng hộ và tin yêu, Trương Định được suy tôn là “Bình Tây Đại Nguyên Soái”. Ông đã chỉ huy nghĩa quân đánh nhiều trận lớn nhỏ, làm cho quân Pháp khiếp sợ. Nghĩa quân của ông hoạt động linh hoạt, dựa vào lòng dân, gây cho địch nhiều tổn thất nặng nề.
Năm 1864, trong một trận chiến không cân sức, Trương Định bị thương nặng. Để giữ trọn khí tiết của người anh hùng, ông đã anh dũng hi sinh, quyết không để rơi vào tay giặc. Sự hi sinh của ông khiến quân thù kính nể, nhân dân thương tiếc và khâm phục vô cùng.
Trương Định đã trở thành biểu tượng sáng ngời của lòng yêu nước, tinh thần “vì dân quên mình”, dám đặt quyền lợi của Tổ quốc và nhân dân lên trên mọi mệnh lệnh cá nhân. Tên tuổi và sự nghiệp của ông mãi mãi được khắc ghi trong lịch sử dân tộc Việt Nam.


