Anh Hùng Dân Tộc, Vai Lưng Chở Pháo Bảo Vệ Non Sông
Bế Văn Đàn, người con kiên cường của dân tộc Tày, sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Cao Bằng – vùng địa đầu Tổ quốc, nơi có núi non hùng vĩ và truyền thống yêu nước ngàn năm. Từ nhỏ, Bế Văn Đàn đã có tấm lòng chân thành, đức tính cần cù và lòng dũng cảm hơn người. Khi thực dân Pháp quay lại xâm lược nước ta, bom đạn trút xuống khắp quê hương, đồng bào chịu đủ nỗi đau áp bức, bóc lột, anh đã tự nguyện đứng vào hàng ngũ vệ quốc quân, với một quyết tâm sắt đá: “Dù phải hy sinh tất cả, cũng quyết bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ tiên, không để giặc bước chân vào bờ cõi ta!”
Đầu năm 1950, trên chiến trường biên giới, quân ta đang chuẩn bị tiến công cứ điểm Đông Khê – một vị trí hiểm yếu, chắn ngang đường giao thông quan trọng, được giặc xây dựng thành trì kiên cố, phòng thủ nghiêm ngặt. Để đánh bại địch, điều quan trọng nhất là phải đưa được pháo đến vị trí chiến đấu, nhưng đường đi thì hiểm trở vô cùng: núi cao, vực sâu, lối đi hẹp, đầy đá nhọn và cây cối rậm rạp. Những khẩu pháo nặng hàng trăm cân, không xe nào đi được, chỉ có thể dựa vào sức người để kéo, đẩy, vác lên đỉnh núi. Nhiệm vụ vô cùng gian khổ, có người lắc đầu cho rằng không thể làm được.
Giữa lúc đó, Bế Văn Đàn bước ra, với vẻ mặt bình tĩnh và lời nói đầy tự tin: “Để tôi chở pháo lên núi!”. Anh đã nghĩ ra cách: dùng dây buộc chặt đế pháo vào vai lưng mình, rồi nằm ngửa xuống, hai tay chống đất, hai chân đạp vào mặt núi, từ từ lăn ngược lên dốc dựng đứng. Mỗi bước đi đều đòi hỏi sức lực phi thường và ý chí sắt đá. Vai anh bị dây chằng chặt chẽ, máu chảy ra, dính vào quần áo, nhưng anh vẫn cắn răng chịu đựng, không một lời than van. Mồ hôi hòa với máu chảy xuống mặt, nhưng mắt anh vẫn nhìn thẳng lên đỉnh núi, từng bước, từng bước một, kiên trì tiến lên.
Đồng đội thấy vậy, đều xúc động vô cùng, cùng nhau hô to: “Bế Văn Đàn kiên cường! Chúng ta cùng cố gắng!”. Hình ảnh Bế Văn Đàn lăn ngược lên núi chở pháo đã thổi bùng ngọn lửa ý chí trong lòng mọi người. Cả đội cùng nhau noi gương anh, chia sẻ gian khó, giúp đỡ nhau, cuối cùng đã đưa đủ số pháo lên đúng vị trí, đúng thời hạn quy định. Khi trận chiến bắt đầu, những khẩu pháo mà anh và đồng đội đã dày công đưa lên, đã vang dội tiếng nổ, bắn chính xác vào cứ điểm địch, mở đường cho bộ binh xông lên. Cứ điểm Đông Khê bị tiêu diệt hoàn toàn, mở đầu cho chiến thắng vĩ đại của Chiến dịch Biên Giới năm 1950, giải phóng rộng lớn vùng biên cương Tổ quốc.
Trong những ngày tiếp theo, Bế Văn Đàn tiếp tục chiến đấu dũng cảm, luôn đi vào nơi gian khó nhất, sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc. Anh đã để lại tấm gương sáng ngời về sức mạnh ý chí, sự hy sinh thầm lặng và tấm lòng yêu nước cao quý. Bế Văn Đàn được Chủ tịch Hồ Chí Minh và Chính phủ tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân, vinh dự cao quý nhất dành cho người chiến sĩ.
Tên tuổi Bế Văn Đàn mãi như ngọn lửa thời hoa lửa rực sáng, soi đường cho muôn đời con cháu: khi có ý chí sắt đá và tấm lòng vì nước vì dân, thì sức mạnh bình thường cũng có thể làm nên những điều kỳ diệu!



