Bài viết

Anh hùng Đặng Công Bỉnh - Người anh hùng giữ trọn lòng son với đất mẹ Hóc Môn

Anh hùng Đặng Công Bỉnh - Người anh hùng giữ trọn lòng son với đất mẹ Hóc Môn

Tây Ninh07/07/2026Nguyễn Hoàng Phú (XÃ ĐỨC LẬP)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người anh hùng giữ trọn lòng son với đất mẹ Hóc Môn

Anh hùng Đặng Công Bỉnh sinh năm 1907 tại làng Tân Phú, quận Hóc Môn, tỉnh Gia Định (nay thuộc xã Tân Phú Trung, huyện Củ Chi, Thành phố Hồ Chí Minh). Sinh trưởng trong một gia đình nông dân nghèo, người thanh niên giàu lòng yêu nước ấy đã sớm giác ngộ lý tưởng và dấn thân vào con đường cách mạng từ năm 1937, trước khi chính thức đứng vào hàng ngũ của Đảng Cộng sản Đông Dương vào năm 1939. Với lối sống can trường, khí chất khẳng khái và lòng quả cảm trong hành động, ông được đồng đội lẫn nhân dân vô cùng kính trọng, thường gọi bằng cái tên đầy nể phục là “Vua Bỉnh” hay “Nguyên soái Cộng sản”.

Trong cuộc Khởi nghĩa Nam Kỳ rực lửa đêm ngày 22 rạng sáng 23/11/1940, dưới sự lãnh đạo trực tiếp của Bí thư Quận ủy Phạm Văn Sáng, Đảng bộ Hóc Môn đã huy động một lực lượng lớn quần chúng đứng lên giành chính quyền. Thời điểm này, đồng chí Đặng Công Bỉnh được tin tưởng giao trọng trách Tổng chỉ huy các cánh quân, trực tiếp lãnh đạo mũi nhọn tiến công Tổng Long Tuy Hạ. Đêm đó, dưới sự chỉ huy mưu lược và quyết đoán của ông, nghĩa quân như triều dâng thác đổ, bất ngờ ập vào đánh chiếm và làm chủ hoàn toàn dinh quận Hóc Môn cho đến gần 5 giờ sáng. Tuy nhiên, trước làn sóng viện binh quy mô lớn của thực dân Pháp từ Thủ Dầu Một và Gia Định rầm rộ tràn lên giải vây, ông buộc phải hạ lệnh cho nghĩa quân rút lui để bảo toàn lực lượng.

Trên đường di chuyển từ Truông Mít về Củ Chi, số phận thử thách lòng người khi ông bị kẻ chỉ điểm phản bội. Bị đạn giặc bắn trúng chân, ông sa vào tay giặc. Gông cùm, đòn roi tra tấn dã man cùng những thủ đoạn dụ dỗ xảo quyệt của kẻ thù đều hoàn toàn bất lực trước ý chí bằng thép của người chiến sĩ cộng sản. Giữa phòng giam lạnh lẽo, ông vẫn hiên ngang đứng thẳng, dùng lời lẽ đanh thép vạch trần tội ác của lũ cướp nước, thể hiện khí phách của một người dân bị trị khiến những tên đao phủ sừng sỏ nhất cũng phải nghiêng mình thán phục và nể sợ.

Không thể khuất phục được linh hồn của người con đất thép, thực dân Pháp hèn hạ đưa ông ra quyết định tử hình tại trường bắn gần rạp hát Hóc Môn. Ngày định mệnh ấy, trước họng súng đen ngỏm của kẻ thù và ánh mắt ngập tràn nước mắt của người con trai thơ dại mới lên 9 tuổi, đồng chí Đặng Công Bỉnh không một chút dao động. Giữa lồng ngực căng tràn lý tưởng, ông lấy hết sức bình sinh hô vang vào thinh không lời thề sắt son: “Đảng Cộng sản Đông Dương muôn năm! Cách mạng vô sản thành công muôn năm!”. Tiếng hô ấy như tiếng sấm rền, lấn át cả sự tàn bạo của kẻ thù. Sự hy sinh oanh liệt của ông cùng các đồng chí lãnh đạo kiệt xuất khác như Hà Huy Tập, Nguyễn Thị Minh Khai, Võ Văn Tần tại các pháp trường Hóc Môn năm ấy tuy chưa thể giành lại non sông ngay lập tức, nhưng đã hun đúc nên một tinh thần yêu nước bất diệt, biến vùng đất 18 thôn vườn trầu thành một biểu tượng đỏ rực lửa anh hùng.

Máu của người anh hùng ngã xuống đã thấm vào lòng đất mẹ, nuôi dưỡng những mầm xanh cách mạng cho thế hệ mai sau. Noi gương người cha kiên trung, cả bốn người con của ông đều tiếp bước đứng vào hàng ngũ quân đội, đi dọc hai cuộc kháng chiến trường kỳ chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ để mang về nền độc lập vẹn toàn cho đất nước. Hôm nay, trong bảng lảng hòa bình, các thế hệ con cháu cụ đều thành đạt, vững vàng và tiếp tục cống hiến cho sự nghiệp xây dựng quê hương.

Để khắc ghi công lao của người con ưu tú, Thành phố Hồ Chí Minh đã trân trọng đặt tên ông cho một con đường rợp bóng tại xã Xuân Thới Sơn, huyện Hóc Môn. Đặc biệt, ngôi trường Trung học cơ sở mang tên Đặng Công Bỉnh từ khi thành lập vào năm 1996 đến nay đã được xây dựng lại vô cùng khang trang tại xã Nhị Bình với diện tích rộng lớn, trở thành chiếc nôi nâng cánh ước mơ, rèn luyện cả tài lẫn đức cho hàng chục nghìn thế hệ học sinh suốt ba thập kỷ qua. Dưới mái trường ấy, hằng năm vào các dịp lễ lớn, thầy và trò lại cùng nhau thắp nén tâm hương tưởng nhớ về người chiến sĩ năm xưa. Câu chuyện về lịch sử và lòng quả cảm của "Vua Bỉnh" không còn là quá khứ, mà đã hóa thành nguồn năng lượng tinh thần bất tận, giữ cho ngọn lửa Nam Kỳ năm 1940 mãi mãi cháy sáng trong lòng hậu thế.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Anh hùng Đặng Công Bỉnh - Người anh hùng giữ trọn lòng son với đất mẹ Hóc Môn | Câu chuyện thời hoa lửa