Anh Hùng Đất Đỏ
Nếu có một cái tên luôn làm rung động trái tim hàng triệu người dân Việt Nam khi nhắc về lòng quả cảm, thì đó chính là Võ Thị Sáu. Chị không chỉ là một chiến sĩ cách mạng, mà đã trở thành biểu tượng bất tử của tuổi trẻ yêu nước, một đóa hoa lê-ki-ma kiên cường nở giữa ngục tù thực dân.
Chị Võ Thị Sáu sinh năm 1933 tại vùng quê giàu truyền thống cách mạng Đất Đỏ, thuộc tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu ngày nay. Lớn lên trong cảnh đất nước bị lầm than dưới ách đô hộ của thực dân Pháp, tinh thần yêu nước đã sớm bừng cháy trong lòng người con gái nhỏ nhắn ấy. Chỉ mới 14 tuổi, độ tuổi mà nhiều đứa trẻ còn đang cắp sách đến trường, chị đã dũng cảm tham gia vào Đội Công an xung phong Đất Đỏ. Trở thành người chiến sĩ trinh sát trẻ tuổi, chị Sáu nổi tiếng với sự thông minh, mưu trí, nhiều lần trà trộn vào lòng địch để tiếp tế, giao liên và trực tiếp thực hiện các trận tập kích bằng lựu đạn, trừng trị những tên sĩ quan Pháp và tay sai ác ôn ngay tại sào huyệt của chúng.
Năm 1950, trong một lần thực hiện nhiệm vụ, chị không may sa vào tay giặc. Thực dân Pháp đã dùng mọi thủ đoạn đê hèn, từ đòn roi tra tấn dã man đến dụ dỗ, mua chuộc hòng bẻ gãy ý chí của người thiếu nữ. Thế nhưng, câu trả lời chúng nhận được chỉ là sự im lặng đầy kiên định và ánh mắt rực lửa căm hờn. Bất lực trước tinh thần thép của chị, tòa án quân sự Pháp đã tuyên án tử hình một cô gái chưa đầy tuổi trưởng thành. Lo sợ làn sóng phản đối mạnh mẽ của dư luận lúc bấy giờ, chúng lén lút chuyển chị ra Côn Đảo – "địa ngục trần gian" – để thi hành bản án vào đầu năm 1952.
Ngày 23 tháng 1 năm 1952 đã đi vào lịch sử như một biểu tượng của khúc tráng ca bất khuất. Bước ra pháp trường Côn Đảo khi tuổi đời mới mười chín, đứng trước họng súng của kẻ thù, chị Võ Thị Sáu không một chút run sợ. Chị kiên quyết từ chối chiếc băng đen bịt mắt, muốn được nhìn thấy mảnh đất quê hương thân yêu đến giây phút cuối cùng. Chị cất cao tiếng hát bài "Tiến quân ca", giọng hát trong trẻo nhưng đầy uy nghiêm vang vọng giữa không gian bao la của biển trời tự do. Khi loạt đạn khô khốc vang lên, chị hô vang khẩu hiệu cuối cùng: "Việt Nam độc lập muôn năm!".
Chị đã ngã xuống, nhưng tinh thần và khí tiết của người con gái Đất Đỏ thì còn sống mãi. Năm 1993, Nhà nước đã truy tặng cho chị danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Ngày nay, ngôi mộ của chị tại nghĩa trang Hàng Dương luôn ngào ngạt hương thơm của những đóa hoa trắng được người dân khắp mọi miền đất nước kính cẩn dâng lên.
Câu chuyện về cuộc đời và sự hy sinh anh dũng của anh hùng Võ Thị Sáu là bài học lịch sử vô giá bằng xương bằng máu. Chị chính là ngọn đuốc sáng ngời, nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay và mai sau luôn biết trân trọng nền hòa bình, độc lập, từ đó nỗ lực học tập và cống hiến để xây dựng quê hương Việt Nam ngày càng giàu đẹp.



