Anh hùng Lực lượng vũ trang

Anh hùng Đinh Thế Văn 1938

Đồng Tháp18/05/2026ĐOÀN XÃ TÂN DƯƠNG - TỈNH ĐỒNG THÁP (ĐOÀN XÃ TÂN DƯƠNG - TỈNH ĐỒNG THÁP)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Anh hùng Đinh Thế Văn

Đinh Thế Văn sinh năm 1938, tại làng Đào Thục, huyện Đông Anh, Hà Nội trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng. Khi Văn 10 tuổi, gia đình nuôi giấu cán bộ trong vùng địch hậu, nên bố mẹ đã gửi cậu ra học ở vùng tự do ở Bắc Giang. Tại đây, Văn bỏ dở việc học, xung phong lên đường nhập ngũ, trở thành người chiến sĩ, người sĩ quan xuất sắc của Quân đội nhân dân Việt Nam. Cuối năm 2013, ông Đinh Thế Văn được phong Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.

Năm 2014, hội cựu chiến binh (CCB) tên lửa Kinh Bắc họp mặt tại nhà ông Nguyễn Đăng Dụ ở thị trấn Lim, Tiên Du, Bắc Ninh. Đây là một hoạt động thường niên của hội. Từ sáng sớm, các CCB từ Bắc Ninh, Bắc Giang đã đến đông đủ. Ngôi nhà nhỏ của ông Dụ trở lên náo nhiệt. Cầm một xấp giấy A4 trên tay, ông Dụ khoe: “ Đây là những bài thơ của các CCB gửi về tặng anh Văn nhân dịp được phong Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân ”. Nở một nụ cười viên mãn trên khuôn mặt phúc hậu, da đã điểm chấm đồi mồi, ông Dụ giải thích thêm, thơ của lính làm chỉ để cho vui, động viên nhau khi tuổi già. Tiếng ngâm thơ, những lời chúc tụng khiến căn nhà nhỏ của ông Dụ trở lên ấm cúng, thân tình.

Bên bàn trà, ông Văn - nguyên Tiểu đoàn trưởng, Tiểu đoàn 77, Trung đoàn 257, Sư đoàn 361 kể về không khí trận đánh Điện Biên Phủ trên không năm xưa. Tiểu đoàn 77, đóng quân tại Chèm, xã Thụy Phương, Từ Liêm, Hà Nội. Năm 1970, Tiểu đoàn nhận nhiệm vụ chuẩn bị đánh B52, nên chuyển hướng bảo vệ Đông Đông Nam sang hướng Tây Tây Bắc Hà Nội, bảo vệ Trung ương Đảng và bảo vệ khu Ba Đình. Khi đó trên cương vị Tiểu đoàn trưởng, ông Văn cũng hiểu chưa hết về sức mạnh của máy bay B52, còn kẻ thù hùng hồn tuyên bố, dựa vào B52 sẽ đưa Hà Nội trở về thời kỳ đồ đá. Lúc đó, ông Văn nhớ buổi gặp Bác Hồ, ngày 19-7-1965, khi Bác đến thăm Trung đoàn 324, bộ đội Phòng không-Không quân và được nghe Bác căn dặn: “Dù đế quốc Mỹ lắm súng, nhiều tiền, dù chúng có B-57, B-52 hay “bê” gì đi nữa ta cũng đánh. Từng ấy máy bay, từng ấy quân Mỹ, chứ nhiều hơn nữa ta cũng đánh. Mà đã đánh là nhất định thắng”, ông đã rất tin tưởng vào một thắng lợi. Bàn với cán bộ, chiến sĩ đơn vị chọn cách đánh “Vượt nửa góc”, thề “Quyết tử cho Tổ Quốc quyết sinh”. Nhìn vẻ mặt tôi hơi băn khoăn về tên gọi của cách đánh, ông giải thích thêm: “Vượt nửa góc” nghĩa là quả tên lửa của ta điều khiển lên sao cho phải luôn luôn đón trước nửa góc với mục tiêu. Khi đến điểm bằng không là tên lửa tự động bắn mục tiêu. Với cách đánh này, xác suất đạt cao, vừa tiết kiệm đạn, vừa bắn rơi được B-52 tại chỗ.” Sự dũng cảm, cùng với kỹ, chiến thuật điêu luyện, góp phần vào thành tích ngay trong đêm 18-12-1972, Tiểu đoàn 77 bắn rơi tại chỗ chiếc B52 đầu tiên trên bầu trời Hà Nội. Đêm 20, ngày 21 tiểu đoàn tiêu diệt thêm 3 máy bay B52, trong đó chó hai chiếc bắn rơi tại chỗ. Cũng trong ngày hôm đó, một tốp 16 chiếc F4 điên cuồng trút bom xuống trận địa của đơn vị. Chợt xúc động, giọng ông Văn trùng xuống: “Trận địa của ta bị trúng tên lửa của địch, bom bi dải thảm dày đặc, nhưng trên vị trí quan sát đồng chí Nghiêm Xuân Danh vẫn kiên cường bám trụ và đã anh dũng hi sinh…”. Ông nghẹn giọng. Mỗi khi nhớ đồng đội, các CCB Tiểu đoàn 77 thường cúi đầu xúc động.

Với thành tích đã đạt được, ngày 22-12-1972, đơn vị vinh dự được Đại tướng Võ Nguyên Giáp xuống thăm, động viên, chúc mừng ngay trên mâm pháo. Ông Văn còn nhớ mãi câu nói của Đại tướng: “Các đồng chí đã đánh rất xuất sắc, các đồng chí xứng đáng là những anh hùng”. Sau đó, Tiểu đoàn 77 đã được phong tặng danh hiệu: “Đơn vị Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân”, Liệt sỹ Nghiêm Xuân Danh được truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.

Từ câu chuyện lịch sử, ngược dòng thời gian, ông Văn kể cho tôi nghe câu chuyện tham gia kháng chiến từ khi còn là một cậu học sinh.

Trước đây gia đình ông tham gia bảo vệ cán bộ vùng địch hậu ở xã Thụy Lâm, Đông Anh, Hà Nội. Năm 1953 giặc Pháp khủng bố gắt gao. Mỗi lần chứng kiến cảnh giặc tàn sát đồng bào, cậu học trò Văn bùng lên ngọn lửa căm thù. Cùng năm đó, Văn được gia đình gửi ra vùng tự do ở Yên Thế, Bắc Giang. Khi đó, Văn đang học nửa năm lớp 5, đã trốn gia đình xung phong nhập ngũ. Nhưng do ít tuổi, vóc dáng nhỏ bé, cân nặng được 38 kg nên Văn không trúng tuyển. Dù vậy, nhưng Văn không nản, xin vào đơn vị thanh niên xung phong (TNXP). Tháng 3 năm 1954, Đại đội 268, Tiểu đoàn 531, Sư đoàn 312 về đơn vị TNXP nơi Văn đang công tác tuyển quân. Văn bí mật giấu hai viên gạch vào người nhưng vẫn không đủ tiêu chuẩn cân nặng nhập ngũ. Cả đơn vị còn mình Văn xót lại. Rất buồn, nhưng Văn vẫn không nản chí. Đợi đơn vị hành quân được khoảng 1 km, Văn chạy theo năn nỉ. Sự nhiệt tình của Văn đã có tác động đến thủ trưởng đơn vị. Văn chính thức được nhập ngũ. Chiến sĩ Văn đã rất dũng cảm, mưu trí trong các trận đánh của đơn vị ở Điện Biên, chiến dịch hè 1954 ở Vĩnh Yên. Hòa bình lặp lại, Văn chuyển vào công tác tại nhà máy SUPE phốt phát Lâm Thao. Tại đây, vừa làm Văn vừa học thêm, tốt nghiệp Trung cấp Hóa chất và Trung cấp Vô tuyến. Năm 1965, vừa nhận được giấy báo trúng tuyển Đại học Bách Khoa, đồng thời nhận được lệnh tái ngũ, Văn đã hăng hái lên đường nhập ngũ, được chuyển về Binh chủng Tên lửa Phòng không, học sĩ quan điều khiển. Tốt nghiệp sĩ quan Điều khiển, chàng sĩ quan Văn được chuyển về Tiểu đoàn 77, cùng cán bộ chiến sĩ lập lên chiến công hiển hách.

Năm 2013, ông Đinh Thế Văn được phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân. Là người đã trải qua hai cuộc chiến thần thánh của dân tộc, giờ đã ở quá tuổi thất thập, ông Văn thường xuyên bảo con cháu trở đi thăm các đồng đội cũ và viếng thăm các nghĩa trang liệt sĩ trong cả nước. Bằng cách làm đó, ông muốn tri ân những người đã sống, tưởng nhớ công ơn những đồng đội đã khuất và dăn dạy con cháu viết tiếp truyền thống “Uống nước nhớ nguồn” của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn