Anh hùng Lực lượng vũ trang

ANH HÙNG ĐINH VĂN MẪU – NGƯỜI ANH NUÔI GIỮA CHIẾN TRƯỜNG ĐIỆN BIÊN

Phú Thọ20/08/2026Huỳnh Phương Uyên (Bắc Ruộng)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người con dân tộc Mường và hành trình đến với cách mạng

Trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, khi nhắc đến những người làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ, người ta thường nhớ đến những chiến sĩ trực tiếp cầm súng ngoài trận địa. Nhưng phía sau mỗi trận đánh còn có những con người âm thầm làm nhiệm vụ hậu cần, lo từng bữa cơm, từng bi-đông nước để người lính có đủ sức chiến đấu. Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Đinh Văn Mẫu chính là một trong những con người như thế.

Đinh Văn Mẫu là người dân tộc Mường, sinh năm 1924 tại xã Phúc Khánh, huyện Yên Lập, tỉnh Phú Thọ. Năm 1949, ông nhập ngũ và sau đó được bổ sung vào bộ đội chủ lực, thuộc Tiểu đoàn 11, Trung đoàn 209, Đại đoàn 312. Trong hơn 7 năm làm nhiệm vụ cấp dưỡng, ông đã tham gia phục vụ nhiều chiến dịch lớn như Biên Giới, Hoàng Hoa Thám, Lý Thường Kiệt và đặc biệt là Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954.

Những năm đầu trong quân ngũ, Đinh Văn Mẫu đã thể hiện sự gan dạ và tinh thần trách nhiệm. Khi còn hoạt động ở bộ đội địa phương, qua hai trận đánh, ông đã diệt 3 tên địch, đồng thời đưa được 7 tử sĩ và 3 thương binh ra ngoài an toàn. Sau đó, khi được chuyển về bộ đội chủ lực, ông được giao nhiệm vụ nuôi quân. Công việc tưởng như ở phía sau chiến tuyến nhưng thực tế luôn phải đối mặt với hiểm nguy, bởi người cấp dưỡng phải đưa cơm, nước đến tận nơi bộ đội chiến đấu.

Từ đó, Đinh Văn Mẫu gắn bó với công việc “anh nuôi”. Ông không chỉ nấu ăn mà còn trực tiếp vận chuyển lương thực, nước uống đến các trận địa. Có những chặng đường núi rừng hiểm trở, ông phải mang trên vai hàng chục kilôgam lương thực, vượt đèo, vượt suối để theo kịp đơn vị. Công việc ấy đòi hỏi sức khỏe, lòng kiên trì và trên hết là tinh thần không ngại gian khổ.

Giữa mưa bom, lửa đạn – câu chuyện về người anh nuôi Đinh Văn Mẫu

Đầu năm 1954, Chiến dịch Điện Biên Phủ bước vào thời kỳ quyết liệt. Quân ta phải chiến đấu trong điều kiện vô cùng gian khổ. Đường tiếp tế dài, địa hình hiểm trở, địch liên tục bắn phá. Trong hoàn cảnh ấy, bảo đảm hậu cần cho bộ đội là một nhiệm vụ sống còn.

image.png

Đêm 12 tháng 3 năm 1954, trước giờ nổ súng mở màn trận Him Lam, Đinh Văn Mẫu cùng đồng đội thức suốt đêm để nấu cơm. Những nắm cơm được nắm thành từng phần, gói cẩn thận để bộ đội có thể mang theo vào trận địa cùng nước uống. Đến sáng hôm sau, khi những người lính chuẩn bị bước vào trận đánh, bên cạnh quân trang, vũ khí, đạn dược là những nắm cơm và bi-đông nước do những người anh nuôi chuẩn bị.

Chiều 13 tháng 3, pháo binh ta bắt đầu trút lửa xuống Him Lam. Trận đánh diễn ra vô cùng ác liệt. Trong tiếng pháo, tiếng súng và những đợt tiến công dồn dập, người lính ngoài mặt trận cần từng ngụm nước, từng miếng cơm để giữ sức chiến đấu. Những nắm cơm tưởng nhỏ bé nhưng lại mang theo cả sự chăm lo, tình đồng đội và trách nhiệm của những người ở phía sau.

Đinh Văn Mẫu hiểu rằng nhiệm vụ của mình không thể dừng lại ở việc nấu cơm. Trong những thời điểm chiến đấu căng thẳng, ông cùng đồng đội tìm mọi cách đưa cơm nước đến tận nơi bộ đội đang chiến đấu, vượt qua những khu vực nguy hiểm, những khe suối và địa hình khó khăn. Nhiều sáng kiến của ông đã giúp việc vận chuyển cơm nước đến các tuyến chiến đấu thuận lợi hơn, góp phần bảo đảm sức khỏe và tinh thần cho bộ đội.

Đinh Văn Mẫu là người dân tộc Mường, sinh năm 1924 tại xã Phúc Khánh, huyện Yên Lập, tỉnh Phú Thọ. Năm 1949, ông nhập ngũ và sau đó được bổ sung vào bộ đội chủ lực, thuộc Tiểu đoàn 11, Trung đoàn 209, Đại đoàn 312. Trong hơn 7 năm làm nhiệm vụ cấp dưỡng, ông đã tham gia phục vụ nhiều chiến dịch lớn như Biên Giới, Hoàng Hoa Thám, Lý Thường Kiệt và đặc biệt là Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954.

Những năm đầu trong quân ngũ, Đinh Văn Mẫu đã thể hiện sự gan dạ và tinh thần trách nhiệm. Khi còn hoạt động ở bộ đội địa phương, qua hai trận đánh, ông đã diệt 3 tên địch, đồng thời đưa được 7 tử sĩ và 3 thương binh ra ngoài an toàn. Sau đó, khi được chuyển về bộ đội chủ lực, ông được giao nhiệm vụ nuôi quân. Công việc tưởng như ở phía sau chiến tuyến nhưng thực tế luôn phải đối mặt với hiểm nguy, bởi người cấp dưỡng phải đưa cơm, nước đến tận nơi bộ đội chiến đấu.

Từ đó, Đinh Văn Mẫu gắn bó với công việc “anh nuôi”. Ông không chỉ nấu ăn mà còn trực tiếp vận chuyển lương thực, nước uống đến các trận địa. Có những chặng đường núi rừng hiểm trở, ông phải mang trên vai hàng chục kilôgam lương thực, vượt đèo, vượt suối để theo kịp đơn vị. Công việc ấy đòi hỏi sức khỏe, lòng kiên trì và trên hết là tinh thần không ngại gian khổ.

Giữa mưa bom, lửa đạn – câu chuyện về người anh nuôi Đinh Văn Mẫu

Đầu năm 1954, Chiến dịch Điện Biên Phủ bước vào thời kỳ quyết liệt. Quân ta phải chiến đấu trong điều kiện vô cùng gian khổ. Đường tiếp tế dài, địa hình hiểm trở, địch liên tục bắn phá. Trong hoàn cảnh ấy, bảo đảm hậu cần cho bộ đội là một nhiệm vụ sống còn.

image.png

Đêm 12 tháng 3 năm 1954, trước giờ nổ súng mở màn trận Him Lam, Đinh Văn Mẫu cùng đồng đội thức suốt đêm để nấu cơm. Những nắm cơm được nắm thành từng phần, gói cẩn thận để bộ đội có thể mang theo vào trận địa cùng nước uống. Đến sáng hôm sau, khi những người lính chuẩn bị bước vào trận đánh, bên cạnh quân trang, vũ khí, đạn dược là những nắm cơm và bi-đông nước do những người anh nuôi chuẩn bị.

Chiều 13 tháng 3, pháo binh ta bắt đầu trút lửa xuống Him Lam. Trận đánh diễn ra vô cùng ác liệt. Trong tiếng pháo, tiếng súng và những đợt tiến công dồn dập, người lính ngoài mặt trận cần từng ngụm nước, từng miếng cơm để giữ sức chiến đấu. Những nắm cơm tưởng nhỏ bé nhưng lại mang theo cả sự chăm lo, tình đồng đội và trách nhiệm của những người ở phía sau.

Đinh Văn Mẫu hiểu rằng nhiệm vụ của mình không thể dừng lại ở việc nấu cơm. Trong những thời điểm chiến đấu căng thẳng, ông cùng đồng đội tìm mọi cách đưa cơm nước đến tận nơi bộ đội đang chiến đấu, vượt qua những khu vực nguy hiểm, những khe suối và địa hình khó khăn. Nhiều sáng kiến của ông đã giúp việc vận chuyển cơm nước đến các tuyến chiến đấu thuận lợi hơn, góp phần bảo đảm sức khỏe và tinh thần cho bộ đội.

Không chỉ lo bữa ăn chính, Đinh Văn Mẫu còn tìm cách cải thiện khẩu phần cho đồng đội. Trong điều kiện chiến trường thiếu thốn, ông tích cực vào rừng tìm măng, hái rau, đào củ mài và tìm những nguồn thực phẩm sẵn có để bổ sung vào bữa ăn. Đó là những việc làm giản dị nhưng có ý nghĩa lớn đối với sức khỏe của bộ đội. Khẩu hiệu “ăn no đánh thắng” trở thành động lực để ông không ngại gian khổ, cố gắng bảo đảm cho đồng đội có đủ sức chiến đấu.

Có những lúc đường hành quân xa xôi, đèo dốc hiểm trở, sức nặng trên vai khiến bước chân người lính trở nên nặng nề. Nhưng Đinh Văn Mẫu vẫn kiên trì mang lương thực theo đơn vị. Có khi khối lượng mang vác lên tới hàng chục kilôgam. Ngay cả khi bị ốm, ông vẫn cố gắng theo kịp đơn vị để bảo đảm bộ đội không bị thiếu ăn trong lúc đang làm nhiệm vụ. Những câu chuyện ấy cho thấy sức mạnh của một người lính không chỉ nằm ở thể lực, mà còn ở ý chí và trách nhiệm đối với đồng đội.

Trong đợt tiến công thứ hai của Chiến dịch Điện Biên Phủ, khi Trung đoàn 209 nhận nhiệm vụ đánh cứ điểm Đồi D, công việc tiếp tế lại càng khó khăn. Đinh Văn Mẫu và những người trong tổ nuôi quân tìm cách đưa cơm đến từng chiến sĩ. Giữa chiến trường đầy khói lửa, mỗi suất cơm được đưa đến đúng lúc không chỉ giúp người lính có thêm sức lực mà còn là nguồn động viên tinh thần rất lớn.



Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn