Anh hùng Lực lượng vũ trang

Anh hùng Đỗ Văn Bốn

Đỗ Văn Bốn sinh năm 1917, dân tộc Kinh, quê ở xã Nhơn Hòa Lập, huyện Tân Thạnh, tỉnh Long An, tham gia cách mạng tháng 8 năm 1945. Khi hy sinh đồng chí là xã đội trưởng xã Nhơn Hòa Lập, huyện Tân Thạnh, tỉnh Long An, đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam.

03/03/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đỗ Văn Bốn sinh năm 1917, dân tộc Kinh, quê ở xã Nhơn Hòa Lập, huyện Tân Thạnh, tỉnh Long An, tham gia cách mạng tháng 8 năm 1945. Khi hy sinh đồng chí là xã đội trưởng xã Nhơn Hòa Lập, huyện Tân Thạnh, tỉnh Long An, đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam.


Đỗ Văn Bốn sinh trưởng trong một gia đình nông dân nghèo nên đã sớm giác ngộ cách mạng. Tháng 8 năm 1945 đồng chí đã tham gia khởi nghĩa cướp chính quyền ở huyện Cái Bè, tỉnh Tiền Giang được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam tháng 8 năm 1945. Sau Hiệp nghị Giơ-ne-vơ, Đỗ Văn Bốn được phân công ở lại xã Nhơn Hòa Lập quê hương của đồng chí để lãnh đạo phong trào cách mạng ở xã. Nơi đây lúc đầu là căn cứ của huyện ủy Mộc Hóa sau này là căn cứ của các lực lượng tỉnh và Khu 8.


Suốt quá trình hoạt động cách mạng gian khổ, ác liệt, Đỗ Văn Bốn là một cán bộ có tinh thần trách nhiệm cao, sáng tạo trong công tác, anh dũng trong chiến đấu, có nhiều sáng kiến góp phần xây dựng lực lượng vũ trang của xã ngày càng vững chắc, đã lập được nhiều chiến công xuất sắc.


Ngay từ tháng 10 năm 1954, khi lực lượng ta chuyển quân khỏi vùng này, địch đã tập trung lực lượng truy lùng bắt bớ, trả thù những người kháng chiến và đàn áp phong trào cách mạng ở địa phương. Đỗ Văn Bốn đã tổ chức quần chúng dùng pháp lý đấu tranh trực diện với địch, đồng thời tập hợp lực lượng du kích, thanh niên lấy súng giấu ở các hầm bí mật thành lập lực lượng vũ trang và tiến hành vũ trang tuyên truyền làm nòng cốt cho phong trào đấu tranh chính trị của quần chúng.


Tháng 7 năm 1957, trong một lần làm nhiệm vụ hỗ trợ cho phong trào đấu tranh chính trị của quần chúng đồng chí bị địch bắt giam ở khám đường Mộc Hóa, trong nhà giam Đỗ Văn Bốn đã củng cố được chi bộ.


Tháng 3 năm 1958, đồng chí đã tổ chức phá khám đường Mộc Hóa trở về vùng căn cứ tiếp tục hoạt động.


Năm 1959, Đỗ Văn Bốn được phân công giữ chức phó ban quân sự xã Nhơn Hòa Lập. Đồng chí đã thành lập được bộ phận quân giới của địa phương, tổ chức đi sưu tầm, sản xuất vũ khí thô sơ và xây dựng làng, xã chiến đấu bảo vệ được căn cứ.


Năm 1960, khi được lệnh đồng khởi Đỗ Văn Bốn đã chỉ huy du kích xã bao vây các đồn bốt địch tiêu diệt, bức rút, bức hàng 4 đồn hỗ trợ cho quần chúng phá khu gom dân của địch trở về ruộng vườn cũ làm ăn.


Tháng 2 năm 1961, đồng chí đã chỉ huy 1 tiểu đội phục kích diệt 1 trung đội địch đi càn ở đồn Kinh Bùi Củ trong đó có tên đồn trưởng, bắt sống 7 tên, thu 14 súng.


Năm 1962, Đỗ Văn Bốn chỉ huy du kích phối hợp với bộ đội tỉnh chặn đánh 1 đoàn tàu địch, bắn chìm 3 chiếc.


Năm 1964, sau khi điều trị lành vết thương, Đỗ Văn Bốn được cử về phụ trách Hậu cần vùng 4, tổ chức các trạm quân lương, quân khí từ vùng biên giới đưa xuống chiến trường. Giai đoạn này địch đánh phá và càn quét rát ác liệt, chúng dùng những tên chiêu hồi chỉ điểm đánh phá sâu vào vùng giải phóng. Đồng chí đã lãnh đạo và chỉ huy anh em trong trạm cùng với du kích đánh hàng chục trận để bảo vệ căn cứ. Nổi bật là trận cuối năm 1968, anh em trong trạm đã diệt 1 tiểu đội biệt kích trong đó có tên chiêu hồi dẫn đường.


Ngày 22 tháng 2 năm 1969, Ban cán sự vùng 4 (tỉnh ủy Kiến Tường) về họp tại Kinh Giữa xã Nhơn Ninh, địch đã dùng máy bay lên thẳng đổ quân bao vây. Đỗ Văn Bốn đã bố trí cho cán bộ xuống hầm bí mật. Sau khi lùng sục, địch phát hiện được dấu vết và cho quân đào bới tìm kiếm. Thấy tình thế có thể bị lộ, tính mạng của các đồng chí cán bộ lãnh đạo bị đe dọa, đồng chí đã dũng cảm nhảy lên khỏi hầm dùng lựu đạn ném vào đám lính đang đào bới khui hầm, rồi dùng súng bắn xối xả vào bọn địch, sau đó chạy ra khỏi cứ bắn thu hút địch. Nghe tiếng súng, lực lượng du kích Nhơn Ninh và Tiểu đoàn 505 Kiến Tường đưa lực lượng đến tiếp viện giải vây cho các đồng chí cán bộ vùng 4. Trong trận này Đỗ Văn Bốn đã diệt 8 tên địch có 1 tên trung úy đại đội trưởng và anh dũng hy sinh.


Đỗ Văn Bốn đã chiến đấu dũng cảm và anh dũng hy sinh để bảo vệ cán bộ, bảo vệ đồng đội. Gương chiến đấu hy sinh của đồng chí là nguồn lực tiếp thêm sức mạnh cho lực lượng vũ trang và nhân dân địa phương trong những năm chiến đấu gian khổ và ác liệt để chiến thắng kẻ thù.


Ngày 30 tháng 8 năm 1995, Đỗ Văn Bốn được Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn