Anh hùng Đỗ Văn Chuyền kể chuyện đánh Mỹ
Bài viết là những ký ức chân thực, xúc động của Anh hùng LLVTND Đỗ Văn Chuyền về những năm tháng chiến đấu chống Mỹ cứu nước rực lửa tại "tọa độ chết" Vĩnh Linh và các cao điểm Quảng Trị. Vượt qua nỗi sợ hãi sinh tử đời thường bằng lòng căm thù giặc sâu sắc và tình đồng đội thiêng liêng, ông cùng đơn vị kiên cường bám trụ trận địa pháo cao xạ, bình tĩnh ngắm bắn chính xác trong mưa bom bão đạn, sẵn sàng hy sinh để bảo vệ từng tấc đất quê hương.
NHỮNG KÝ ỨC RỰC LỬA CỦA ANH HÙNG ĐỖ VĂN CHUYỀN NƠI TRẬN ĐỊA CAO XẠ
Phía sau mỗi chiến công hiển hách của lịch sử dân tộc luôn là câu chuyện về những con người bằng xương bằng thịt, đối mặt với ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Gặp gỡ và lắng nghe Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Đỗ Văn Chuyền kể chuyện đánh Mỹ, thế hệ hôm nay mới thấu hiểu hết sự khốc liệt của chiến tranh và tinh thần kiên cường lẫy lừng của thế hệ cha anh đi trước.
Kiên cường bám trụ nơi "tọa độ lửa"
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, ông Đỗ Văn Chuyền từng cùng đồng đội trải qua những ngày đêm bám trụ tại đèo Phà Ròn (gần đèo Ngang, thuộc Quảng Bình cũ). Đó là những ngày tháng "ngủ bom, thức đạn" theo đúng nghĩa đen, khi có những đêm trận địa phải báo động tới 60–70 lần. Hễ có tiếng máy bay địch gầm rú là toàn đơn vị lập tức lao ra mâm pháo. Những bữa cơm dã chiến vừa dọn ra, bom dội xuống cát bụi bay mịt mù, những người lính chỉ kịp gạt vội lớp đất cát dính trên bát để ăn tiếp lấy sức chiến đấu. Suốt những tháng cao điểm, việc mỗi người chỉ được chợp mắt ngủ khoảng 6 đến 7 ngày là điều hoàn toàn bình thường.
Nhưng những thử thách lớn nhất nằm ở chiến trường Vĩnh Linh (Quảng Trị) — nơi được ví là vùng đất "ở lại là chết" bởi mật độ càn quét kinh hoàng của kẻ thù. Máy bay địch liên tục gầm rú dội bom napan, bom bi trút xuống như muốn xóa sổ mọi sự sống; pháo từ biển bắn vào, từ các cứ điểm Cồn Tiên, Dốc Miếu câu sang đặc quánh cả bầu trời.
Trong hoàn cảnh đạn cao xạ của ta vô cùng khan hiếm — mỗi xe đạn chở đến kíp chiến đấu chỉ đánh được vỏn vẹn hai tiếng là hết sạch — yêu cầu đặt ra là phải thuộc lòng bảng bắn và tuyệt đối không được bắn bừa bãi. Dưới sự chỉ huy, hướng dẫn của ông, các chiến sĩ luôn giữ cái đầu lạnh, bình tĩnh chờ địch vào đúng tầm để ngắm bắn thật chính xác. Bom nổ sát bên, đất đá văng đầy người, toàn kíp chiến đấu vẫn quyết không rời vị trí. Thậm chí có những đồng chí bị thương nặng, cụt cả chân vẫn kiên cường bám súng, đánh xong trận mới chịu băng bó.
"Phía sau chiến công là một con người rất thật"
Khi được hỏi về cảm xúc thật đối diện với làn ranh sinh tử, Anh hùng Đỗ Văn Chuyền không ngần ngại chia sẻ một cách chân thành, giản dị: "Có chứ, sợ chết, sợ đau chứ. Ai mà không sợ. Nhưng lúc đó chỉ căm thù giặc, chỉ nghĩ đến đồng đội, nghĩ đến ngày mai hòa bình thế là lại chiến đấu thôi”.
Lời tâm sự ấy khiến người nghe lặng đi vì xúc động. Hóa ra, lòng dũng cảm không phải là không biết sợ, mà là sự vượt lên trên nỗi sợ hãi cá nhân vì đại cuộc của non sông. Tinh thần ấy kiên định đến mức khi đơn vị tổ chức vượt sông, toàn bộ tiền bạc cá nhân anh em đều đem tặng hết cho người dân bản địa, bởi trong tâm niệm của những người lính trẻ ngày ấy, không một ai nghĩ đến đường trở về.
Ký ức xúc động nhất trong cuộc đời ông là lần đơn vị bị bao vây cô lập tại điểm cao 300 Lèn Đá (Quảng Trị). Trong tình thế vô cùng nguy cấp và ngàn cân treo sợi tóc, ông đã quay sang nói với vị Chính trị viên một câu nói đanh thép mà đến tận bây giờ nhắc lại giọng ông vẫn run run: "Chính trị viên yên tâm, chúng tôi luôn giữ cho mình một quả lựu đạn, không bao giờ để chúng bắt sống".
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những câu chuyện của vị cựu chiến binh già Đỗ Văn Chuyền vẫn vẹn nguyên giá trị lịch sử. Đó không chỉ là bài học về lòng yêu nước, về bản lĩnh Bộ đội Cụ Hồ mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc cho thế hệ hôm nay về cái giá gốc rễ để đổi lấy nền hòa bình độc lập độc nhất của dân tộc.



