Anh hùng Đoàn Nghiêm - "Đôi chân sắt" trên chiến trường Quảng Nam
Anh hùng Đoàn Nghiêm - "Đôi chân sắt" trên chiến trường Quảng Nam
Trên vùng đất Quảng Nam trung dũng kiên cường, cái tên Đoàn Nghiêm đã trở thành một huyền thoại sống, một minh chứng cho việc quân thù có thể hủy hoại thân thể nhưng không bao giờ có thể bẻ gãy ý chí của một người cộng sản.
Bi kịch và sự hồi sinh kỳ diệu Trong một trận chiến đấu ác liệt, Đoàn Nghiêm bị trúng mìn của địch. Vết thương quá nặng khiến các bác sĩ buộc phải cắt bỏ cả hai chân của anh đến tận đùi. Ở cái tuổi thanh xuân đẹp nhất, việc mất đi đôi chân là một cú sốc kinh khủng, nhưng với Đoàn Nghiêm, nỗi đau lớn nhất không phải là sự tàn phế, mà là không được tiếp tục cầm súng đánh giặc.
Tập đi để... đi chiến đấu Không chấp nhận số phận "vô dụng", anh đã tự mình rèn luyện một cách khắc nghiệt. Với hai chiếc chân giả tự chế bằng gỗ, anh tập đi, tập leo đèo, lội suối. Những vết thương chưa lành hẳn lại rướm máu vì cọ xát với gỗ cứng, nhưng anh vẫn không dừng lại. Cuối cùng, anh đã khiến tất cả mọi người phải kinh ngạc khi có thể hành quân bộ hàng chục cây số để xin trở lại đơn vị chiến đấu.
Dũng sĩ diệt xe tăng trên đôi chân giả Trở lại chiến trường, Đoàn Nghiêm không xin làm nhiệm vụ hậu phương. Anh trực tiếp cầm súng chống tăng (B-40, B-41) ra mặt trận. Trong trận đánh ở Cấm Dơi (Quế Sơn), với đôi chân gỗ bám chặt vào lòng đất, anh đã bình tĩnh ngắm bắn và tiêu diệt liên tiếp các xe tăng bọc thép của địch.
Hình ảnh người chiến sĩ không chân, đứng vững vàng giữa làn mưa bom bão đạn để nhắm bắn quân thù, đã trở thành nguồn động viên tinh thần cực lớn cho đồng đội. Anh chứng minh rằng: "Người chiến sĩ cách mạng chỉ biết tiến công, dù chỉ còn một hơi thở, dù không còn đôi chân".
Vinh quang bất tử Với những nghị lực phi thường và chiến công hiển hách, Đoàn Nghiêm đã được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Ông là hình mẫu thực tế của câu nói "tàn nhưng không phế", là biểu tượng của ý chí sắt đá người lính Bộ đội Cụ Hồ.



