Bài viết

ANH HÙNG ĐOÀN VĂN TRỊ

21/01/2026Đoàn xã Nhị Trường (Đoàn xã Nhị Trường)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong buổi sinh hoạt “Câu chuyện hoa lửa” năm 2025, đoàn xã Nhị Trường có dịp được gặp gỡ và lắng nghe những trang ký ức hào hùng của ông Trần Quốc Tỏa Nhiệt, sinh năm 1945, người con của ấp Sóc Cụt, một nhân chứng sống đã trực tiếp tham gia cách mạng trong những năm tháng kháng chiến gian khổ.

Ông kể lại: gia đình ông có 6 thành viên đều tham gia cách mạng. Riêng tuổi thơ của ông gắn liền với bom đạn và những mất mát không thể nào quên. Khi ông mới 14 tuổi, cha ông đã ra chiến trường chiến đấu chống địch và anh dũng hy sinh. Nỗi đau mất cha bùng lên trong trái tim non trẻ, khiến ông lúc đó chỉ nuôi một ý nghĩ duy nhất: “tham gia cách mạng để trả thù cho cha.”

Nhưng thời gian dần trôi, qua những lần tiếp xúc với cán bộ, qua những câu chuyện về lý tưởng độc lập – tự do, ông dần hiểu ra ý nghĩa thật sự của con đường cách mạng. Ông nói:

“Hồi đó, tôi đi vì thù nhà. Nhưng càng đi, tôi càng hiểu: mình chiến đấu là vì đất nước, vì dân mình, chớ không phải chỉ vì một nỗi đau.”

Khi tham gia vào Tiểu đoàn 109, ông vẫn còn rất nhỏ. Nhiều người nhìn thân hình gầy gò của ông mà nghi hoặc:

“Thằng nhỏ vậy, ra trận vác nổi cây súng không?”

Ông chỉ mỉm cười rồi trả lời dứt khoát:

“Một là theo Việt Cộng, hai là theo Quốc gia. Tôi đã chọn thì phải làm cho tròn.”

Từ năm 1960, ông chính thức tham gia chiến đấu chống giặc Mỹ. Con đường phía trước đầy hiểm nguy, nhưng đôi chân của người thanh niên ấp Sóc Cụt chưa bao giờ chùn bước. Ông kể về những đêm hành quân xuyên rừng, những trận đánh mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau gang tấc, những đồng đội đã nằm lại giữa chiến khu… tất cả tạo nên “những hoa lửa” rực sáng của tinh thần yêu nước.

Dù trải qua bao gian khó, điều khiến ông tự hào nhất không phải là những chiến công, mà là tinh thần cách mạng bền bỉ của cả gia đình và quê hương Nhị Trường, nơi có biết bao người dân sẵn sàng hy sinh để bảo vệ đất nước.

Kết thúc câu chuyện, ông Trần Quốc Tỏa Nhiệt xúc động nhắn gửi thế hệ trẻ:

“Hòa bình bây giờ không tự nhiên mà có. Các cháu ráng giữ lấy, sống cho xứng đáng với những người đã ngã xuống.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ANH HÙNG ĐOÀN VĂN TRỊ | Câu chuyện thời hoa lửa