ANH HÙNG GIẢI PHÓNG
Mùa hè năm 1972, chiến trường miền Nam đỏ lửa. Những cánh rừng già vùng Đông Nam Bộ ngày đêm rung chuyển bởi bom pháo. Máy bay địch quần thảo trên bầu trời, từng đoàn xe cơ giới gầm rú ngoài quốc lộ, còn trong những cánh rừng sâu, bộ đội giải phóng vẫn âm thầm bám đất, giữ làng. Ở đơn vị trinh sát của Tiểu đoàn 7 có một người chiến sĩ tên là Lâm. Anh quê ở Nghệ An, dáng người gầy nhưng rắn chắc, đôi mắt lúc nào cũng sáng và bình tĩnh. Đồng đội thường gọi anh là “Lâm gan thép” bởi trong những trận đánh ác liệt nhất, anh luôn là người đi đầu. Lâm nhập ngũ năm mười chín tuổi. Cha anh mất trong một trận càn của giặc, mẹ tần tảo nuôi ba anh em bằng mấy sào ruộng cằn. Ngày lên đường, mẹ chỉ dúi vào tay anh chiếc khăn nâu cũ và nói: – Con đi giữ nước, dù có gian khổ cũng đừng bao giờ lùi bước. Câu nói ấy theo Lâm suốt những năm tháng chiến tranh. Đầu tháng tám, đơn vị nhận nhiệm vụ đặc biệt: đánh vào cứ điểm Bình Sơn – một căn cứ lớn của địch nằm sát bờ sông. Căn cứ ấy như cái gai cắm giữa vùng giải phóng. Từ đó, quân địch liên tục mở những cuộc càn quét vào làng mạc, bắt dân, đốt nhà và chặn đường tiếp tế của ta. Muốn đánh được Bình Sơn, trước hết phải nắm rõ hệ thống hầm hào, kho đạn và vị trí đóng quân của địch. Nhiệm vụ ấy được giao cho tổ trinh sát của Lâm. Đêm hôm đó, trời tối đen như mực. Mưa rừng lất phất rơi. Lâm cùng hai đồng đội là Hòa và Bảy lặng lẽ bò qua những bãi cỏ thấp tiến về phía căn cứ. Xa xa, ánh đèn pha quét thành từng vệt sáng trắng lạnh lẽo. Tiếng chó sủa vọng ra từ hàng rào thép gai. Hòa khẽ thì thầm: – Đông lính quá… chắc khó vào. Lâm ra hiệu im lặng rồi tiếp tục bò sát đất. Ba người mất gần hai giờ mới vượt qua được bãi mìn ngoài cùng. Đến gần hàng rào, họ phát hiện địch vừa dựng thêm một lô cốt đại liên hướng về phía bờ sông. Lâm mở cuốn sổ nhỏ, cẩn thận ghi lại từng vị trí. Bất ngờ, một tiếng “cạch” khô khốc vang lên phía sau. Bảy đã vô tình chạm phải lon báo động. Ngay lập tức, pháo sáng phụt lên chói lòa. – Có Việt cộng! Tiếng lính địch la hét vang dậy. Đạn đại liên quét ràn rạt qua mặt đất. Cỏ cây tung lên mù mịt. – Chạy về bờ sông! – Lâm quát lớn. Ba người lao đi trong làn đạn. Hòa trúng đạn vào vai, ngã xuống. Lâm quay lại kéo đồng đội dậy, cõng trên lưng chạy xuyên qua khu rừng thấp. Phía sau, quân địch đuổi theo rất sát. Khi đến gần bờ sông, Bảy hốt hoảng: – Chúng đông quá, không thoát được đâu! Lâm nhìn quanh rồi chỉ tay về phía một bụi lau dày: – Hai cậu đưa Hòa xuống xuồng trước. Tôi chặn chúng lại! – Không được! Một mình anh nguy hiểm lắm! Lâm nghiêm giọng: – Nhanh lên! Tài liệu phải mang về cho đơn vị! Nói rồi anh ôm khẩu AK lao về phía con đường nhỏ. Tiếng súng của Lâm nổ dồn dập trong đêm tối khiến quân địch tưởng gặp cả một đơn vị lớn nên chững lại. Nhờ vậy, Hòa và Bảy kịp đưa tài liệu vượt sông an toàn. Khi địch gọi thêm quân bao vây, Lâm mới men theo bờ nước rút lui. Anh bơi suốt gần một giờ giữa dòng sông đen lạnh mới về được căn cứ. Tờ sáng hôm sau, bản sơ đồ căn cứ Bình Sơn được đặt trước ban chỉ huy. Tiểu đoàn trưởng nắm chặt tay Lâm: – Cậu đã cứu cả trận đánh này. Ba ngày sau, trận tấn công bắt đầu. Pháo của ta đồng loạt dội xuống căn cứ Bình Sơn. Cả khu đồn bốc cháy dữ dội. Tiếng súng, tiếng hò xung phong vang động cả cánh rừng. Lâm dẫn mũi đột kích đánh thẳng vào cửa mở phía đông. Hàng rào thép gai bị bộc phá phá tung. Bộ đội giải phóng ào lên như thác. Địch chống trả quyết liệt từ các lô cốt bê tông. Đạn đại liên bắn chặn dữ dội khiến nhiều chiến sĩ không thể tiến lên. Một khẩu đại liên đặt trên ụ cao liên tục quét xuống đội hình ta. Hai chiến sĩ cảm tử vừa lao lên đã ngã xuống. Tiểu đội bị ghìm chặt giữa làn đạn. Lâm nhìn khẩu súng đang nhả lửa dữ dội rồi nghiến răng: – Phải diệt nó ngay! Anh ôm bó bộc phá, lợi dụng hố bom bò từng chút một về phía lô cốt. Đạn cày sát mặt đất, đất đá văng lên phủ kín người anh. Cách mục tiêu chỉ còn vài mét thì một viên đạn sượt qua chân khiến máu chảy đầm đìa. Nhưng Lâm vẫn tiếp tục bò. Trong tiếng súng nổ điên cuồng, anh bật dậy lao thẳng tới cửa lô cốt. – Xung phong! Khối bộc phá được nhét mạnh vào lỗ châu mai. Một tiếng nổ long trời vang lên. Khẩu đại liên im bặt. Cả lô cốt sụp xuống trong khói lửa. – Tiến lên! Bộ đội giải phóng đồng loạt xông lên chiếm các ụ súng còn lại. Trận đánh kéo dài đến gần sáng. Khi lá cờ giải phóng cắm trên nóc sở chỉ huy địch, quân ta đã hoàn toàn làm chủ căn cứ Bình Sơn. Nhưng lúc ấy, Lâm đã ngất đi vì mất máu quá nhiều. Anh được chuyển vào bệnh xá dã chiến giữa rừng. Suốt nhiều ngày mê man, lúc tỉnh lúc mê, Lâm chỉ hỏi: – Đơn vị thắng chưa? Người y tá trẻ mỉm cười: – Thắng rồi anh Lâm ạ. Đồng bào trong vùng mừng lắm. Nghe vậy, khóe môi anh khẽ nở nụ cười. Một tháng sau, đơn vị tổ chức lễ tuyên dương chiến công ngay giữa khu rừng cao su mới giải phóng. Đồng bào các ấp kéo đến rất đông. Những bà mẹ mang theo khoai luộc, trái rừng tặng bộ đội. Tiểu đoàn trưởng bước lên phía trước, giọng xúc động: – Đồng chí Lâm đã chiến đấu vô cùng dũng cảm, góp phần quyết định vào chiến thắng Bình Sơn. Đồng chí xứng đáng với danh hiệu Anh hùng Giải phóng. Cả cánh rừng vang dậy tiếng vỗ tay. Lâm đứng nghiêm dưới lá cờ đỏ giải phóng đang tung bay. Anh nhìn những gương mặt đồng đội đã từng vào sinh ra tử cùng mình, nhìn những em nhỏ vừa được trở về làng sau bao ngày chạy giặc, lòng bỗng nghẹn lại. Anh hiểu rằng chiến công ấy không phải của riêng mình. Đó là máu của những người đã ngã xuống. Là sự hy sinh thầm lặng của những bà mẹ nuôi quân. Là lòng tin của nhân dân dành cho bộ đội giải phóng. Đêm hôm đó, đơn vị lại lên đường. Cuộc chiến vẫn chưa kết thúc. Trên những con đường rừng hun hút, bóng những người lính giải phóng tiếp tục lặng lẽ tiến về phía trước. Lâm bước đi với vết thương còn đau nơi chân, khẩu súng khoác trên vai. Trăng thượng tuần treo lơ lửng trên đỉnh rừng, soi ánh bạc xuống đoàn quân đang hành quân. Phía trước họ còn nhiều trận đánh ác liệt. Nhưng không ai nao núng. Bởi trong trái tim mỗi người lính năm ấy đều cháy lên một niềm tin mãnh liệt: Đất nước nhất định sẽ được giải phóng. Và ngày hòa bình nhất định sẽ đến.



