ANH HÙNG HỒ GIÁO - DI SẢN CỦA NGƯỜI ANH HÙNG "HAI LẦN" VÀ ĐỨA "CON" TÊN SẤM (KỲ 3 - KỲ CUỐI)
Tổng kết di sản của Anh hùng Hồ Giáo. Đó không chỉ là những đàn gia súc, mà là một triết lý về lao động và sự tận tụy. Dù là "người hùng" của cả nước, ông vẫn sống một cuộc đời vô cùng giản dị, khiêm nhường, và chỉ có một "tài sản" duy nhất là tình yêu với đàn trâu, bò.
Anh hùng Hồ Giáo là một trường hợp "vô tiền khoáng hậu". Ông không phải là tướng lĩnh, không phải nhà khoa học lớn, không phải giám đốc nhà máy. Cả cuộc đời ông chỉ gắn với con trâu, con bò. Nhưng ông đã biến công việc bình dị ấy thành một sự nghiệp phi thường.
Di sản của ông không phải là tiền bạc. Dù hai lần là Anh hùng, được Đảng, Nhà nước và Bác Hồ quan tâm đặc biệt, ông vẫn sống một cuộc đời vô cùng khiêm nhường, giản dị, có phần khắc khổ. Ông ghét "giấy tờ", ghét "họp hành", ông chỉ muốn được ở ngoài đồng, trong chuồng trại. Ông nói: "Tôi xa trâu bò là tôi... ốm ngay".
Tài sản lớn nhất, niềm tự hào lớn nhất của ông là những "đứa con" bốn chân. Trong số đó, nổi tiếng nhất là con trâu "Sấm". Đây là "đứa con" mà ông yêu quý nhất tại Sông Bé, một con trâu Murrah lai tạo mà ông đã dồn hết tâm huyết. "Sấm" là một "công trình khoa học" sống, là kết tinh tình yêu của ông.
Khi về hưu, người ta muốn đưa ông đi nghỉ dưỡng, nhưng ông từ chối. Ông chỉ xin một điều: được đưa con trâu "Sấm" về Quảng Nam (quê ông mới chuyển vào) để ông được chăm nó đến cuối đời.
Năm 2015, Anh hùng Lao động Hồ Giáo từ trần. Cả cuộc đời 85 năm, ông đã cống hiến trọn vẹn, không màng danh lợi. Ông là minh chứng sống cho một chân lý: Bất cứ công việc nào, ở bất cứ vị trí nào, nếu làm bằng cả trái tim và sự tận tụy, đều có thể trở thành Anh hùng.



