ANH HÙNG HỒ GIÁO - NGƯỜI CHĂN BÒ "KHÔNG GIỐNG AI" VÀ VINH QUANG THỜI CHIẾN (KỲ 1)
Giới thiệu về Anh hùng Hồ Giáo (1930-2015) và con đường đặc biệt đưa ông đến với vinh quang. Từ một chiến sĩ kháng chiến, ông được phân công làm công nhân chăn bò – một công việc bị coi là "tầm thường". Nhưng chính tại đây, ông đã biến "việc nhỏ" thành "sứ mệnh lớn", bảo vệ đàn bò như lính thời chiến.
Năm 1930, tại vùng quê nghèo Phú Yên, cậu bé Hồ Giáo ra đời. Lớn lên trong cảnh nước mất nhà tan, ông sớm tham gia làm liên lạc, du kích trong kháng chiến chống Pháp. Năm 1954, ông tập kết ra Bắc và được phân về Nông trường Ba Vì (Hà Tây, nay là Hà Nội).
Nhiệm vụ mới của ông khiến nhiều người ngạc nhiên: công nhân chăn bò. Trong khi nhiều đồng đội được đi học, làm cán bộ, ông Hồ Giáo lại nhận một công việc bị xem là "hạ sách". Nhưng ông không hề mặc cảm. Ông tâm niệm: "Việc gì Đảng giao, tôi cũng làm. Đã làm là phải làm tốt nhất".
Và ông đã làm tốt một cách phi thường. Khi đế quốc Mỹ leo thang đánh phá miền Bắc, Nông trường Ba Vì nằm trên tuyến đường huyết mạch, trở thành mục tiêu của bom đạn. Nhiệm vụ của ông Hồ Giáo lúc này không còn là "chăn bò" theo nghĩa thông thường, mà là "chiến đấu" để bảo vệ đàn bò – nguồn tài sản và sức kéo vô giá của chủ nghĩa xã hội.
Ông thuộc từng con bò, gọi tên từng con. Ông "nói chuyện" với chúng. Ông hiểu chúng hơn cả chính mình.
Khi bom nổ, bò hoảng loạn chạy, ông lao ra giữa làn bom, dùng tiếng nói, dùng tình thương để "vỗ về" đàn bò, lùa chúng vào hầm trú ẩn.
Khi bò ốm, ông thức trắng đêm chăm sóc, nấu cháo, đắp chăn cho chúng.
Ông tự mình đi cắt cỏ, tìm nguồn nước sạch, bất chấp hiểm nguy, để đảm bảo đàn bò béo tốt, sinh sản đều.
Trong khi bom đạn tàn phá, đàn bò của ông Hồ Giáo vẫn phát triển, trở thành nguồn cung cấp giống và sức kéo quan trọng. Năm 1966, người công nhân chăn bò Hồ Giáo được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lao động lần thứ nhất. Ông trở thành biểu tượng cho "chủ nghĩa anh hùng" trong công việc bình dị nhất.
(Còn tiếp...)



