Cựu Thanh niên xung phong

Anh hùng Hoàng Thị Nụ

Quảng Trị21/04/2026Trần Hồng Quân-UV BCH Đoàn cơ sở công ty Khai thác công trình thủy lợi Quảng Bình (Đoàn cơ sở công ty Khai thác công trình thủy lợi Quảng Bình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Hoàng Thị Nụ sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo ở vùng núi đá. Tuổi thơ của bà gắn liền với nương ngô, ruộng lúa và những con đường đất quanh co của vùng biên. Năm 1968, khi cuộc Chiến tranh Việt Nam đang ở giai đoạn ác liệt, nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, cô gái mới tròn 18 tuổi đã tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong Việt Nam.

Ngày rời bản, hành trang của cô gái miền núi chỉ là vài bộ quần áo, chiếc khăn tay mẹ thêu và lời dặn dò giản dị: “Đi giúp nước thì phải cố gắng, nhưng nhớ giữ mình con nhé”.

Sau thời gian huấn luyện ngắn, bà Nụ được phân công về đơn vị làm nhiệm vụ mở đường, san lấp hố bom và vận chuyển hàng hóa phục vụ chiến trường. Công việc tưởng chừng giản đơn nhưng luôn đối mặt với hiểm nguy. Nhiều tuyến đường vừa sửa xong ban ngày, ban đêm máy bay địch lại ném bom phá hủy.

Có những ngày đơn vị phải làm việc suốt đêm. Tiếng cuốc, tiếng xẻng hòa lẫn tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời. Mỗi khi bom rơi, cả đội nhanh chóng lao xuống hầm trú ẩn. Khi tiếng nổ vừa dứt, họ lại chạy lên mặt đường tiếp tục công việc.

“Có những hôm đất đá vùi lấp cả đoạn đường, chúng tôi phải đào bới suốt nhiều giờ mới thông tuyến. Ai cũng mệt nhưng không ai bỏ vị trí, vì biết rằng phía sau còn nhiều đoàn xe chờ đi qua”.

Trong những năm phục vụ trên tuyến lửa, bà cùng đồng đội đã nhiều lần đối diện với ranh giới sinh tử. Một số người bạn cùng đơn vị đã mãi mãi nằm lại nơi rừng núi. Những mất mát ấy trở thành ký ức không thể quên trong cuộc đời người nữ thanh niên xung phong.

Sau ngày đất nước thống nhất năm 1975, bà Nụ xuất ngũ trở về quê hương ở Cao Bằng. Cuộc sống lúc đó còn nhiều khó khăn. Bà lập gia đình, tiếp tục lao động sản xuất, nuôi con khôn lớn.

Dù cuộc sống giản dị, bà luôn giữ niềm tự hào về những năm tháng tuổi trẻ đã cống hiến cho Tổ quốc. Trong các buổi sinh hoạt của hội cựu thanh niên xung phong ở địa phương, bà thường kể lại câu chuyện của mình để nhắc nhở thế hệ trẻ về giá trị của hòa bình.

Ngày nay, khi đã bước sang tuổi ngoài bảy mươi, bà Hoàng Thị Nụ vẫn được bà con trong bản kính trọng như một tấm gương về nghị lực và tinh thần yêu nước. Những vết thương và ký ức chiến tranh vẫn còn, nhưng bà luôn nói rằng điều khiến bà hạnh phúc nhất là được thấy đất nước yên bình, con cháu được học hành đầy đủ.

Câu chuyện cuộc đời của bà là minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng của biết bao cựu thanh niên xung phong – những con người đã dành trọn tuổi trẻ cho độc lập, tự do của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn