Anh hùng Hoàng Văn Liên
Đồng chí Hoàng Văn Liên sinh năm 1959, dân tộc Nùng, quê ở xã Thiên Long, huyện Bình Gia, tỉnh Lạng Sơn. Khi được tuyên dương đồng chí là tiểu đội trưởng, thuộc tiểu đoàn cảnh sát bảo vệ cơ động, công an tỉnh Lạng Sơn.
Sau khi tốt nghiệp trường công an Cao Lạng, tháng 1 năm 1979 Hoàng Văn Liên được điều về đại đội 1, tiểu đoàn cảnh sát bảo vệ cơ động. Là chỉ huy tiểu đội, đồng chí luôn gương mẫu, có tinh thần trách nhiệm cao, dũng cảm mưu trí trong chiến đấu. Trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc, đồng chí đã trực tiếp diệt 37 tên, bắn cháy 4 xe chở đạn, kéo pháo, thu 1 súng CKC và nhiều đạn dược của địch.
Ngày 17 tháng 2 năm 1979, Hoàng Văn Liên cùng đồng đội chiến đấu chặn địch, đưa dân vượt vòng vây về phía sau an toàn. Ngày 19 tháng 2, đồng chí diệt 8 tên, bắn cháy 1 xe chở đạn của địch. Trong cuộc chiến đấu kéo dài nhiều ngày ở pháo đài Đồng Đăng, ta tiêu diệt nhiều sinh lực địch nhưng bị chúng bao vây, dùng chất độc hoá học, đổ xăng đốt nhằm tiêu diệt lực lượng ta. Hoàng Văn Liên và nhiều anh em khác bị thương nặng, ngất đi tỉnh lại nhiều lần nhưng vẫn kiên quyết chống trả địch, dùng lưỡi lê và tay không đào đường hầm bí mật thoát ra ngoài an toàn. Khi toàn bộ lực lượng ta thoát ra ngoài, phát hiện 1 đồng chí bị thương còn nằm lại bên trong pháo đài, bất chấp pháo địch bắn phá ác liệt, đồng chí vẫn dũng cảm quay trở lại đưa đồng đội ra ngoài an toàn.
Đồng chí được tặng thưởng Huân chương chiến công hạng nhì.
Ngày 13 tháng 8 năm 1980, đồng chí Hoàng Văn Liên được Nhà nước tặng danh hiệu Anh hùng LLVTND.
Bước ra khỏi cuộc chiến tranh và may mắn sống sót, ông Liên trở về, được đơn vị tiếp tục cho học bổ túc văn hóa và học trung cấp cảnh sát, rồi đại học hệ tại chức tại địa phương. Ông làm công tác hỗ trợ tư pháp thuộc Công an huyện Bình Gia cho tới năm 2017 thì nghỉ chế độ, về nhà chăn nuôi đàn heo, trồng rau và nấu rượu.
Lời kể của Anh hùng Hoàng Văn Liên về cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1979:
Ngày 17/2/1979, sau ca tuần đêm, chừng 3, 4 giờ sáng ông Liên cùng đồng đội nghe tiếng súng nổ rồi phía biên giới sáng rực.
“Quân Trung Quốc tràn sang đông lắm, sau tiếng súng nổ là tiếng người la hét, lính Trung Quốc áp sát biên giới và lần lượt tấn công các đồi, các cao điểm của mình” - ông Liên kể.
Sau ngày đầu chống trả quyết liệt, đơn vị cảnh sát cơ động của ông Hoàng Văn Liên chạy lên bảo vệ pháo đài Đồng Đăng. “Lúc ấy bộ đội, biên phòng, công an và cả dân nữa khoảng 30 người. Pháo đài có ba cửa thì một cửa đã bị lấp từ trước, còn hai cửa bị quân Trung Quốc chiếm giữ” - ông Liên nhớ lại.
Bị nhốt trong pháo đài ba ngày, tối tăm, mọi người chia nhau ăn gạo sống. Điều khiến ông Liên đau đớn và ám ảnh nhất là hình ảnh anh Hoàng Văn Trai (tiểu đội trưởng, dân tộc Nùng ở Tam Lung, Lạng Sơn) bị pháo cưa mất cả hai chân trước khi rút được vào trong pháo đài.
“Không có thuốc, không có bác sĩ, mất nhiều máu nên anh Trai cứ lịm đi... Ba ngày trong hầm, lựu đạn, mìn của giặc ném vào pháo đài khiến chúng tôi cũng ngất lên ngất xuống. Mỗi lần tỉnh dậy lại thấy có vài người chết. Trước khi chúng tôi đào được lối nhỏ để tìm về với đơn vị, anh Trai cùng hơn 20 người nữa đã hi sinh”, giọng ông Liên như nghẹn lại.
Ông Liên cho biết bản thân ông cũng thường xuyên bị đau đầu do sức ép của bom mìn lúc ấy nên nhiều năm sau ông mới dám nghĩ đến chuyện lấy vợ.
“Mình còn may mắn hơn nhiều người...”



