ANH HÙNG HOÀNG VĂN PHÁC – NGƯỜI ANH HÙNG CÔNG BINH MỞ ĐƯỜNG QUA MƯA BOM
Đặng Thị Minh Ngọc

Hoàng Văn Phác sinh năm 1926, là người dân tộc Tày, quê ở xã Vinh Quang, huyện Hòa An, tỉnh Cao Bằng. Ông gia nhập quân đội từ những ngày đầu kháng chiến và trở thành Tiểu đội trưởng công binh thuộc Đại đội 333, Cục Công binh. Ở những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa, công việc của người lính công binh thường diễn ra ở nơi ít tiếng reo hò nhất nhưng lại quyết định sự sống còn của cả một chiến dịch. Đó là những con đường bị bom cày nát, những cây cầu vừa dựng đã bị đánh sập, những bến phà luôn nằm trong tầm ngắm của máy bay địch. Trong hoàn cảnh ấy, Hoàng Văn Phác đã lựa chọn đứng ở nơi gian khó nhất để mở đường cho đồng đội tiến lên.
Từ Chiến dịch Biên giới năm 1950, Chiến dịch Hòa Bình đến Chiến dịch Điện Biên Phủ, mỗi bước tiến của bộ đội chủ lực đều cần đến những con đường được giữ thông suốt. Người lính công binh không chỉ đào đất, bắc cầu mà còn phải đối diện với bom mìn, sông suối và những đợt đánh phá liên tục của địch. Hoàng Văn Phác luôn là người đi đầu trong những công việc ấy. Ông cùng đồng đội rà phá bom mìn, bắc cầu tạm và vận chuyển vũ khí qua những địa hình hiểm trở, trong điều kiện chiến trường vô cùng khắc nghiệt.
Đặc biệt, trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, việc bảo đảm giao thông trở thành một cuộc chạy đua với bom đạn. Quân Pháp hiểu rằng nếu những tuyến đường tiếp tế bị cắt đứt, sức chiến đấu của quân ta sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Vì thế, máy bay địch liên tục đánh phá các tuyến giao thông, bến phà và cầu đường. Giữa tiếng động cơ gầm rú và những cột khói bom dựng lên trên mặt đất, những người lính công binh vẫn phải bám đường, bám bến.
Hoàng Văn Phác cùng tiểu đội nhiều lần làm việc giữa đêm tối, sửa chữa cầu phà, rà phá bom nổ chậm và khắc phục những đoạn đường bị đánh phá. Có lúc bom đạn khiến ông bị hất văng xuống sông, nhưng sau khi vượt qua nguy hiểm, ông lại trở về với nhiệm vụ. Đằng sau mỗi nhịp cầu được nối lại, mỗi con đường được thông xe là biết bao mồ hôi và sự hy sinh thầm lặng của những người lính công binh.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Trong chiến tranh, có những chiến công vang lên bằng tiếng súng; cũng có những chiến công âm thầm nằm dưới bánh xe, dưới nhịp cầu, trên từng con đường ra trận. Hoàng Văn Phác thuộc về những người anh hùng thầm lặng ấy. Công việc của ông không chỉ là mở một con đường, dựng một cây cầu, mà là giữ cho mạch máu của chiến trường không bị ngưng trệ.
Hình ảnh người lính công binh bám trụ giữa mưa bom gợi nhắc một điều giản dị mà sâu sắc: muốn đi tới chiến thắng, trước hết phải có một con đường để tiến lên. Và trên những con đường kháng chiến ấy, dấu chân của Hoàng Văn Phác cùng đồng đội đã góp phần làm nên những bước tiến không thể đảo ngược của quân đội ta.


