anh hùng Huỳnh Thị Tân
Má Tám Huỳnh Thị Tân (sinh năm 1910, mất năm 2005) quê ở làng Mỹ Quới, Phước Long, Rạch Giá (nay thuộc thị xã Ngã Năm, tỉnh Sóc Trăng (cũ)). Bà là Đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam. Tuổi thơ cơ cực, mồ côi cha mẹ từ sớm. Vùng đất nơi bà sinh ra trong những năm chiến tranh là một khu vực trọng điểm của phong trào cách mạng, giáp ranh giữa vùng địch kiểm soát và khu căn cứ du kích.
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt nhất, ngôi nhà lá đơn sơ bên bờ kinh của Má Tám ở Vĩnh Lợi đã trở thành một 'hầm bí mật sống'. Đó là nơi mà cán bộ cách mạng, đặc biệt là các đồng chí lãnh đạo chủ chốt của ta, coi như sinh mạng thứ hai của mình.
Sự quả cảm của Má Tám không chỉ nằm ở việc chấp nhận rủi ro, mà còn ở trí thông minh tuyệt vời. Má đã biến căn nhà thành một mê cung an toàn, xây dựng các hầm bí mật tinh vi dưới bếp lửa, dưới chuồng heo, hay ngụy trang trong những đống rơm rạ khô. Đã không biết bao nhiêu lần, lính địch bao vây, càn quét, lật tung từng vật dụng, nhưng chỉ cần có Má Tám xuất hiện với thái độ bình thản, chân chất, bọn chúng đều phải rút lui trong vô vọng. Sự hiện diện của Má Tám chính là tấm chắn thép bảo vệ cho sự sống còn của cách mạng miền Tây."
Trong hệ thống giao liên, việc cung cấp lương thực, thuốc men, và đặc biệt là thông tin mật, luôn là nhiệm vụ nguy hiểm nhất. Má Tám đảm nhận vai trò này bằng sự khéo léo và dũng cảm phi thường.
Có lần, địch tổ chức càn quét lớn, bao vây khu vực nhà bà nhiều ngày. Bà đã phải dùng đến kế sách thông minh:
- Làm Giả: Bà giả vờ đau ốm, nằm rên rỉ trên giường, dùng sự yếu đuối bên ngoài để đánh lừa sự cảnh giác của lính địch.
- Chuyển Giao: Lợi dụng lúc lính địch sơ hở hoặc đổi ca gác, bà lén lút đưa các cán bộ thoát ra ngoài qua đường hầm bí mật đã được chuẩn bị sẵn, hoặc chôn giấu vũ khí, tài liệu xuống lòng đất đã được xử lý để không bị phát hiện.
Nhờ những hành động này, rất nhiều cán bộ chủ chốt của ta đã được bảo toàn lực lượng để tiếp tục chỉ đạo chiến đấu. Danh tiếng của Má Tám trở nên lừng lẫy, nhưng cũng đồng nghĩa với việc bà trở thành cái gai trong mắt kẻ thù.
Điều làm nên huyền thoại vĩ đại của Má Tám chính là sự hy sinh. Không chỉ dâng hiến công sức, trí tuệ, Má Tám còn chịu đựng nỗi đau mất mát không gì bù đắp nổi. Trong hai cuộc kháng chiến, chồng và những người con trai yêu quý của Má đã lần lượt ngã xuống vì nghĩa lớn, vì sự nghiệp giải phóng dân tộc. Theo tư liệu lịch sử, gia đình Má Tám có 7 người đã hy sinh (chồng, 5 người con, 1 người cháu nội), trở thành một trong những bà mẹ có sự hy sinh lớn lao nhất ở miền Nam.
Đây là sự hy sinh khủng khiếp, vượt quá sức chịu đựng của một người mẹ. Thế nhưng, Má Tám đã không gục ngã. Mỗi lần nhận tin dữ, Má Tám không rơi nước mắt trước mặt mọi người. Má nén nỗi đau riêng vào sâu thẳm trái tim, biến nước mắt thành ý chí kiên cường, để tiếp tục công việc cách mạng, lấy cái chết của người thân làm động lực để trả thù cho đất nước. Má nói: "Con tôi ngã xuống, nhưng còn bao nhiêu người con khác của Tổ quốc cần tôi che chở!" Chính sự kiên cường phi thường ấy đã khiến đồng đội càng thêm khâm phục và kính trọng, gọi bà là "Người Mẹ thép". Má Tám đã lấy việc tiếp tục chăm lo, bảo vệ cán bộ cách mạng như một lời thề son sắt, một hành động trả thù giặc đầy dũng khí và cao thượng. Sự kiên định ấy đã củng cố niềm tin và là động lực cho toàn bộ chiến khu Sóc Trăng tiến lên.



