Anh hùng Huỳnh Văn Đảnh
BÀI DỰ THI
THÍ SINH DỰ THI: NGUYỄN THỊ QUỲNH HOA, HỌC SINH LỚP 5/1
BÀI LÀM
Có những con người sinh ra trong bóng tối… nhưng lại trở thành ánh sáng cho cả một vùng quê. Và có những cuộc đời, càng gian khổ bao nhiêu…
lại càng rực rỡ bấy nhiêu trong ký ức của người ở lại.
Tôi là một người con của Tân Trụ, Long An – nơi những con đường nhỏ mang tên những người anh hùng. Mỗi ngày đến trường, tôi đi ngang qua một ngôi trường Tiểu học mang cái tên quen thuộc: Trường Tiểu học Huỳnh Văn Đảnh.
Ngày nhỏ, tôi chỉ nghĩ đó là một cái tên. Nhưng càng lớn, tôi càng hiểu: đằng sau cái tên ấy là cả một cuộc đời – một cuộc đời khiến người ta phải lặng đi khi nhắc đến.
Ông sinh năm 1939, trong một gia đình nghèo đông con – là người con thứ mười. Tuổi thơ của ông không có những ngày tháng êm đềm như chúng tôi hôm nay. Khi mới 9 tuổi, ông đã phải đi ở đợ, sớm nếm trải sự vất vả, cơ cực của cuộc đời.
Tôi từng thử tưởng tượng: một đứa trẻ lên chín, thay vì được đến trường, lại phải làm lụng để sống qua ngày. Có lẽ chính những tháng ngày ấy đã hun đúc trong ông một ý chí mạnh mẽ – một sức chịu đựng phi thường mà không phải ai cũng có.
Năm 1956, khi đất nước còn chìm trong khói lửa, ông bắt đầu tham gia cách mạng. Một lựa chọn không hề dễ dàng, bởi phía trước không phải là tương lai chắc chắn, mà là những hiểm nguy luôn rình rập.
Chỉ một năm sau, năm 1957, ông đã gia nhập đội du kích. Từ một người thanh niên nghèo, ông trở thành một chiến sĩ, cầm súng bảo vệ quê hương.
Nhưng con đường cách mạng chưa bao giờ là dễ dàng.
Năm 1958, ông bị địch bắt. Những đòn tra tấn dã man, những ngày tháng bị giam cầm trong nhà tù – kéo dài suốt 16 tháng. Đó không chỉ là sự thử thách về thể xác, mà còn là cuộc chiến khốc liệt về tinh thần.
Tôi đã từng đứng rất lâu trước bảng thông tin về ông ở trường. Tôi tự hỏi: điều gì đã giúp ông chịu đựng được từng ấy thời gian trong đau đớn và cô độc?
Có lẽ… đó là niềm tin. Niềm tin vào ngày đất nước được tự do. Niềm tin rằng sự hy sinh của mình là không vô nghĩa.
Năm 1960, ông cùng các đồng đội đã làm một việc mà ai nghe cũng phải thán phục: phá nhà giam, vượt ngục thành công.
Không phải là một cuộc trốn chạy đơn thuần, mà là sự trở lại của một người chiến sĩ – trở lại với cuộc chiến còn dang dở.
Sau khi thoát ra, ông tiếp tục tham gia chiến đấu và dần trở thành Chính trị viên Trung đội bộ đội địa phương huyện Tân Trụ. Ở vị trí ấy, ông không chỉ chiến đấu, mà còn là người truyền lửa, động viên tinh thần cho đồng đội.
Điều khiến tôi thực sự khâm phục là con số: 134 trận đánh.
Một trăm ba mươi bốn lần đối mặt với cái chết. Một trăm ba mươi bốn lần bước vào lằn ranh sinh tử.
Mỗi trận đánh là một lần thử thách lòng dũng cảm. Nhưng không phải ai cũng có thể bước qua từng ấy lần như ông.
Người dân quê tôi kể rằng, ông là người rất mưu trí trong chiến đấu. Không bao giờ liều lĩnh vô ích, nhưng cũng không bao giờ chùn bước trước kẻ thù. Ông biết cách giữ vững lực lượng, biết cách biến những điều kiện khó khăn thành lợi thế.
Tôi nghĩ, đó không chỉ là bản lĩnh của một người lính, mà còn là trí tuệ của một người chỉ huy.
Năm 1971, trong một trận chiến tại quê hương, ông đã anh dũng hy sinh.
Ba mươi hai năm – một cuộc đời không dài. Nhưng những gì ông để lại thì không hề ngắn ngủi.
Ngày tôi đứng trước cổng trường mang tên ông, tôi bỗng nhận ra một điều:
chúng tôi đang lớn lên trong hòa bình…trên chính mảnh đất mà ông và biết bao người khác đã bảo vệ bằng máu.
Tên ông được đặt cho một ngôi trường. Không phải để trang trí. Mà để nhắc nhở. Nhắc chúng tôi nhớ rằng: có một người từng sống, từng chiến đấu, từng hy sinh… để chúng tôi có được ngày hôm nay.
Có lần, tôi hỏi ông nội: “Ngày xưa, mọi người có sợ không khi đi chiến đấu?” Ông nội im lặng một lúc rồi nói: “Có chứ… ai mà không sợ. Nhưng nếu ai cũng sợ… thì đất nước này sẽ ra sao?”
Câu trả lời ấy khiến tôi hiểu thêm về những con người như Huỳnh Văn Đảnh.
Họ không phải là những người không biết sợ.
Họ chỉ là những người dám vượt qua nỗi sợ… vì điều lớn hơn.
Hôm nay, chúng tôi không còn phải đối mặt với bom đạn. Nhưng chúng tôi có một trách nhiệm khác – đó là học tập, là xây dựng quê hương, là sống xứng đáng với những gì thế hệ đi trước đã đánh đổi.
Mỗi lần bước qua cổng trường mang tên ông, tôi lại tự nhủ: mình phải sống tốt hơn một chút cố gắng hơn một chút.
Để một ngày nào đó, khi nhắc đến thế hệ chúng tôi, người ta cũng có thể tự hào –như cách chúng tôi đang tự hào về ông.
Huỳnh Văn Đảnh – một con người đi lên từ gian khó, trở thành ngọn lửa giữa chiến tranh, và vẫn đang âm thầm soi sáng… trong trái tim những người con Tân Trụ hôm nay.



