Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Anh hùng không khuất phục đặt mìn ở cầu Công Lý

Đà Nẵng19/05/2026Trần Văn Tuấn Vũ (Chi đoàn Đại học Dược 11A)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Văn Trỗi – Anh hùng không khuất phục đặt mìn ở cầu Công Lý.

Giữa những năm tháng khói lửa của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, khi miền Nam chìm trong bom đạn và sự đàn áp của kẻ thù, đã có biết bao người con ưu tú của dân tộc sẵn sàng hiến dâng tuổi xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Trong số những người anh hùng ấy, Nguyễn Văn Trỗi là ngọn lửa tiêu biểu của tuổi trẻ Việt Nam thời hoa lửa. Nguyễn Văn Trỗi sinh năm 1940 trong một gia đình lao động nghèo. Tuổi thơ của anh gắn liền với những tháng ngày đất nước bị chia cắt, nhân dân sống dưới ách áp bức của chiến tranh. Từ nhỏ, anh đã chứng kiến cảnh đồng bào cơ cực, quê hương bị giày xéo bởi quân xâm lược. Chính điều đó đã hun đúc trong anh lòng yêu nước mãnh liệt và ý chí đấu tranh vì dân tộc.

Lớn lên, Nguyễn Văn Trỗi vào Sài Gòn làm nghề thợ điện để kiếm sống. Nhưng đằng sau dáng vẻ của một người công nhân bình dị là trái tim luôn cháy bỏng khát vọng giải phóng quê hương. Chứng kiến lính Mỹ ngang nhiên đi lại trên đất nước mình, nhìn đồng bào bị bắt bớ và đàn áp, anh càng thêm căm thù quân xâm lược. Không lâu sau, anh tham gia lực lượng biệt động Sài Gòn - những chiến sĩ hoạt động bí mật ngay trong lòng địch. Công việc của họ vô cùng nguy hiểm. Chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng tính mạng. Nhưng Nguyễn Văn Trỗi chưa bao giờ sợ hãi.

Anh từng nhiều lần bí mật vận chuyển tài liệu, đưa đón cán bộ cách mạng và tham gia theo dõi hoạt động của quân địch giữa Sài Gòn đầy lính Mỹ. Với vỏ bọc là một người thợ điện hiền lành, anh dễ dàng di chuyển qua nhiều khu vực mà địch không hề nghi ngờ. Năm 1964, khi Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert McNamara chuẩn bị sang Sài Gòn để chỉ đạo chiến tranh, lực lượng cách mạng quyết định tổ chức một trận đánh lớn nhằm vào đoàn xe của hắn. Nhiệm vụ đặt mìn tại cầu Công Lý được giao cho Nguyễn Văn Trỗi đây là nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm.

Cầu Công Lý khi ấy được canh phòng nghiêm ngặt ngày đêm. Lính gác đi tuần liên tục, đèn pha quét sáng khắp nơi. Nhưng Nguyễn Văn Trỗi vẫn nhận nhiệm vụ mà không chút do dự. Nhiều ngày liền, anh bí mật theo dõi tuyến đường đoàn xe sẽ đi qua. Ban ngày, anh giả làm công nhân sửa điện quanh khu vực cầu để quan sát địa hình. Ban đêm, anh cùng đồng đội nghiên cứu vị trí đặt thuốc nổ sao cho chính xác nhất.

Đêm thực hiện nhiệm vụ, bầu trời Sài Gòn tối đen như mực. Dưới ánh đèn vàng mờ nhạt, Nguyễn Văn Trỗi lặng lẽ mang theo thuốc nổ tiếp cận cầu Công Lý. Anh bò từng chút một dưới gầm cầu để đặt mìn, mồ hôi hòa cùng nước sông lạnh buốt.

Phía trên đầu, tiếng giày lính địch vang lên dồn dập. Chỉ cần một tiếng động nhỏ, anh có thể bị phát hiện bất cứ lúc nào. Nhưng người chiến sĩ trẻ ấy vẫn bình tĩnh nối từng dây điện, kiểm tra từng khối thuốc nổ.

Khi nhiệm vụ gần hoàn thành, bất ngờ ánh đèn pin quét xuống gầm cầu.

“Đứng lại!”

Tiếng quát vang lên giữa màn đêm.

Nguyễn Văn Trỗi lập tức bị bao vây và bắt giữ.

Sau khi bị bắt, anh bị giam trong nhà lao của chính quyền Sài Gòn. Kẻ thù dùng đủ mọi cực hình tra tấn để buộc anh khai ra tổ chức cách mạng. Chúng đánh đập dã man, bỏ đói, dùng roi điện tra khảo ngày đêm.

Nhưng Nguyễn Văn Trỗi vẫn một mực im lặng.

Một tên sĩ quan Mỹ tức giận quát lớn:

“Khai ra đồng bọn của mày, mày sẽ được sống!”

Nguyễn Văn Trỗi nhìn thẳng vào hắn rồi dõng dạc đáp:

“Tôi chỉ tiếc là chưa tiêu diệt được hết quân xâm lược.”

Tin tức về Nguyễn Văn Trỗi nhanh chóng lan rộng khắp miền Nam và ra cả thế giới. Nhiều phong trào đấu tranh yêu cầu trả tự do cho anh đã diễn ra. Nhân dân vô cùng cảm phục tinh thần bất khuất của người chiến sĩ trẻ.

Nhưng cuối cùng, chính quyền Sài Gòn vẫn quyết định xử tử anh.

Sáng ngày ra pháp trường, bầu trời Sài Gòn phủ đầy mây xám. Dù bị trói tay, Nguyễn Văn Trỗi vẫn bước đi hiên ngang.

Kẻ thù định bịt mắt anh.

Nhưng anh gạt mạnh tấm vải đen rồi nói:

“Không! Hãy để tôi nhìn mảnh đất yêu thương của tôi lần cuối!”

Trước hàng súng quân thù, anh bất ngờ hô vang:

“Đả đảo đế quốc Mỹ!”

“Hồ Chí Minh muôn năm!”

“Việt Nam muôn năm!”

Tiếng hô vang dội giữa pháp trường như tiếng sấm giữa thời hoa lửa.

Rồi loạt đạn vang lên…

Nguyễn Văn Trỗi ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng tinh thần yêu nước và ý chí bất khuất của anh đã trở thành biểu tượng bất diệt của thanh niên Việt Nam.

Sau này, tên Nguyễn Văn Trỗi được đặt cho nhiều con đường, trường học và công trình trên khắp cả nước. Hình ảnh người chiến sĩ hiên ngang trước họng súng quân thù vẫn luôn sống mãi trong lòng nhân dân Việt Nam.

Giữa thời hoa lửa hào hùng của dân tộc, Nguyễn Văn Trỗi đã sống như một ngọn lửa rực cháy - ngọn lửa của lòng yêu nước, của sự quả cảm và của tinh thần sẵn sàng hy sinh vì độc lập tự do của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Anh hùng không khuất phục đặt mìn ở cầu Công Lý | Câu chuyện thời hoa lửa