Anh hùng Kim Đồng (1)
Anh hùng Kim Đồng
Mẹ Thứ – Biểu Tượng Bất Tử Của Người Mẹ Việt Nam Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ (1904 – 2010) là một huyền thoại sống, biểu tượng cao đẹp nhất cho sự hy sinh vô bờ bến và lòng kiên trung bất khuất của người phụ nữ Việt Nam trong hai cuộc kháng chiến giành độc lập dân tộc. Sinh ra tại xóm Rừng, thôn Thanh Quýt, xã Điện Thắng Trung, thị xã Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam — một vùng đất giàu truyền thống cách mạng nhưng cũng đầy bom cày đạn xới — cuộc đời mẹ Thứ là một bản anh hùng ca bi tráng được viết bằng máu, nước mắt và một tinh thần thép. Mẹ kết hôn cùng ông Lê Tự Trị và sinh hạ được 12 người con gồm 11 người con trai và 1 người con gái duy nhất. Khi đất nước lâm nguy trước ách xâm lược của thực dân Pháp và đế quốc Mỹ, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, mẹ Thứ đã dâng hiến những đứa con trai thân yêu của mình ra trận. Mẹ không một lời than vãn, chỉ gói ghém hành trang và dặn dò các con: "Ráng giữ nước con ơi". Nhưng chiến tranh khốc liệt đã tước đoạt đi tất cả những gì trân quý nhất của người mẹ nghèo. Nỗi đau đớn tột cùng bắt đầu đổ xuống mái đầu mẹ vào ngày 18 tháng 6 năm 1948, khi người con trai đầu tiên là anh Lê Tự Xuyến, một chiến sĩ giao liên dũng cảm, bị thực dân Pháp phục kích và bắn chết ngay tại đầu làng. Nửa tháng sau, vào ngày 5 tháng 10 năm 1948, mẹ lại chết lặng khi nhận tin người con tiếp theo là anh Lê Tự Hàn Anh hy sinh trong lúc làm nhiệm vụ tải thương. Nỗi đau cũ còn chưa kịp nguôi ngoai, chỉ đúng 10 ngày sau đó, vào ngày 15 tháng 10 năm 1948, người con trai kế tiếp là anh Lê Tự Hàn Em cũng ngã xuống trong một trận chiến ác liệt. Trong vòng chưa đầy một tháng, mẹ Thứ mất liền ba người con, khúc ruột của mẹ đứt đoạn từng khúc, nhưng mẹ vẫn nén dòng nước mắt chảy ngược vào trong để làm điểm tựa cho những người con còn lại.Bi kịch không dừng lại ở đó khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bùng nổ, khốc liệt và tàn bạo hơn gấp bội. Những người con trai lớn lên lại tiếp tục nối gót các anh lên đường. Giấy báo tử đỏ ngầu màu máu lại đều đặn bay về ngôi nhà lá nhỏ. Tháng 9 năm 1966, anh Lê Tự Nhự hy sinh. Đến năm 1972, hai anh Lê Tự Mười và Lê Tự Trịnh cùng anh dũng ngã xuống trên chiến trường. Năm 1974, người con trai Lê Tự Thịnh, lúc đó là Đại đội trưởng bộ đội huyện Duy Xuyên, đã hy sinh khi trực tiếp chỉ huy đơn vị đánh đồn giặc. Nỗi đau dồn dập đến đỉnh điểm vào những ngày tháng 4 năm 1975 lịch sử, khi cả nước đang reo hò trong niềm vui chiến thắng cận kề thì mẹ Thứ phải nhận liên tiếp những tin tang tóc. Người con trai cả Lê Tự Chuyển, một chiến sĩ biệt động trung kiên, đã hy sinh vào lúc 9 giờ sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975 — chỉ cách thời khắc Sài Gòn giải phóng phải phóng, đất nước hoàn toàn độc lập đúng vài giờ đồng hồ. Tổng cộng, mẹ Thứ đã vĩnh viễn mất đi 9 người con trai. Không chỉ vậy, người con rể và 2 người cháu ngoại của mẹ cũng ngã xuống trên chiến trường, nâng tổng số liệt sĩ trong gia đình lên con số 12. Ngay cả người con gái duy nhất của mẹ là bà Lê Thị Trị cũng là một thương binh, và sau này cũng được phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng khi có cả chồng và hai con gái là liệt sĩ.Suốt những năm tháng chiến tranh thảm khốc ấy, ngôi nhà của mẹ Thứ không chỉ là nơi gánh chịu đau thương mà còn là một pháo đài cách mạng kiên cường. Ngay trong vườn nhà, mẹ cùng gia đình đã bí mật đào 5 đường hầm bí mật để nuôi giấu hàng trăm cán bộ, bộ đội và du kích. Mỗi ngày, mẹ Thứ vừa tần tảo lao động kiếm miếng ăn, vừa làm nhiệm vụ cảnh giới. Mẹ khéo léo đặt một ngọn đèn dầu bên cửa sổ làm ám hiệu an toàn: đèn sáng là an toàn cho các chiến sĩ dưới hầm lên hoạt động, đèn tắt là có động phải ẩn nấp kỹ. Kẻ thù nhiều lần nghi ngờ, kéo đến lục soát, đốt nhà, thậm chí bắt giữ và tra tấn dã man bằng đòn roi. Chúng dí súng vào đầu mẹ bắt khai ra hầm bí mật, nhưng người mẹ vĩ đại ấy vẫn nghiến chặt răng chịu đựng, quyết không nửa lời phản bội cách mạng để bảo vệ an toàn cho mạch máu kháng chiến. Khi đất nước hoàn toàn hòa bình, non sông thu về một mối, nụ cười độc lập đã nở nhưng sâu trong lòng mẹ Thứ là một khoảng trống mênh mông không gì bù đắp nổi. Bức ảnh chụp lại khoảnh khắc mẹ Thứ ngồi lặng câm trước mâm cơm với 9 bộ bát đũa thờ, đôi bàn tay gầy guộc run rẩy thắp nén hương, ánh mắt mờ đục vô định nhìn vào khoảng không như đang ngóng đợi các con về đã trở thành biểu tượng ám ảnh lay động hàng triệu trái tim, lột tả trần trụi sự tàn khốc của chiến tranh và tầm vóc vĩ đại của người phụ nữ Việt Nam. Mẹ Thứ qua đời ngày 10 tháng 12 năm 2010, thọ 106 tuổi. Cuộc đời và sự hy sinh vĩnh hằng của mẹ đã trở thành bất tử, được lấy làm nguyên mẫu để xây dựng nên Quần thể Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng tại đỉnh núi Cấm, tỉnh Quảng Nam — tượng đài lớn nhất Đông Nam Á. Gương mặt bằng đá hoa cương khắc họa hình bóng mẹ Thứ hiền hậu, hằn sâu những nếp nhăn thời gian và tình mẫu tử bao la như một lời nhắc nhở muôn đời cho các thế hệ mai sau về cái giá của độc lập, tự do được đánh đổi bằng chính xương máu và nước mắt của những người mẹ vĩ đại.
/-strong/-heart:>:o:-((:-h



