Bài viết

Anh hùng La Thị Tám (5)

Ninh Bình21/05/2026Trường Cao đẳng Y tế Ninh Bình (Trường Cao đẳng Y tế Ninh Bình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà quê ở Can Lộc, Hà Tĩnh, năm 1967 bà làm nhiệm vụ đếm bom, đánh dấu bom chưa nổ tại Ngã ba Đồng Lộc. Suốt 200 ngày đêm bám trụ trên đồi Núi Mòi, bà cắm tiêu 1.205 quả bom, giúp công binh rà phá bom hiệu quả. Núi Mòi ngày nay được gọi là "Đồi La Thị Tám". Năm 1969, bà được tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân khi 20 tuổi.

105. Câu chuyện của bác Nguyễn Văn Thiện sinh năm 1957

Tôi là Nguyễn Văn Thiện, sinh năm 1957. Khi kể về câu chuyện hoa lửa của đời mình, tôi luôn nhớ đó là những năm tháng tuổi trẻ gắn liền với gian khó, trách nhiệm và những ký ức không thể nào quên.

Tôi lớn lên trong những năm đất nước còn chiến tranh. Tuổi thơ của tôi không có nhiều niềm vui trọn vẹn. Đó là những lần nghe tiếng máy bay, những đêm phải chạy xuống hầm trú ẩn, là nỗi lo hiện rõ trong ánh mắt của cha mẹ. Khi ấy, tôi chưa hiểu hết, nhưng luôn cảm nhận được cuộc sống không hề bình yên.

Đến tuổi trưởng thành, tôi tham gia quân ngũ. Ngày rời nhà, hành trang của tôi đơn sơ, nhưng trong lòng lại đầy quyết tâm. Tôi biết mình đi không chỉ cho bản thân, mà còn cho gia đình và quê hương.

Những năm tháng trong quân đội là quãng thời gian rèn luyện gian khổ. Chúng tôi hành quân dài ngày, luyện tập vất vả, sống trong điều kiện thiếu thốn. Có những đêm nằm giữa rừng, nghe tiếng côn trùng, lòng nhớ nhà da diết. Nhưng khi đã khoác lên mình màu áo lính, ai cũng tự nhủ phải vượt qua.

Hoa lửa trong ký ức tôi không chỉ là những trận đánh, mà còn là những thử thách của cuộc sống quân ngũ. Là khi mệt mỏi nhưng vẫn phải đứng dậy, khi gian khó vẫn phải tiếp tục tiến lên. Là những lúc anh em đồng đội bên nhau, chia sẻ từng câu chuyện, động viên nhau vượt qua mọi khó khăn.

Điều tôi trân quý nhất là tình đồng đội. Trong hoàn cảnh thiếu thốn, chúng tôi càng gắn bó với nhau hơn. Một người gặp khó khăn, cả đơn vị cùng giúp. Chính tình cảm ấy đã giúp tôi vượt qua những năm tháng không dễ dàng.

Khi rời quân ngũ trở về, cuộc sống đời thường cũng không ít thử thách. Tôi phải bắt đầu lại từ đầu, tự mình gây dựng mọi thứ. Có lúc khó khăn tưởng như không thể vượt qua, nhưng tôi luôn nhớ đến những năm tháng đã qua để tự nhắc mình không được bỏ cuộc.

Giờ đây, khi nhìn lại, tôi hiểu rằng hoa lửa không chỉ là ký ức chiến tranh, mà còn là ngọn lửa rèn giũa con người. Nó dạy tôi biết kiên trì, biết sống có trách nhiệm và biết trân trọng cuộc sống hòa bình hôm nay.

Với tôi, đó là một phần cuộc đời không thể quên — một thời đã sống hết mình, giản dị nhưng đầy ý nghĩa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Anh hùng La Thị Tám (5) | Câu chuyện thời hoa lửa