Anh hùng LA Văn Cầu

La Văn Cầu , người anh hùng Cao Bằng. Ông lớn lên trong cảnh nước nhà chia cắt, kẻ thù ngược đãi nhân dân. Năm 16 tuổi, ông kiên quyết xin nhập ngũ với sự khẳng định : “Tôi đủ sức chiến đấu để giải phóng quê hương”, bắt đầu chặng đường gắn bó với quân đội, gắn bó với lịch sử nước nhà.
Ông tham gia 29 trận lớn nhỏ, từ phục kích nhỏ đến chiến dịch quy mô. Trong đó đỉnh điểm là trận Đông Khê tháng 9/1950 – một chìa khoá then chốt của Chiến dịch Biên giới Thu-Đông. Khi đồng đội hy sinh, ông một mình ôm bộc phá nặng 12kg xông lên, bị đạn địch bắn nát cánh tay phải. Giữa đau đớn tột cùng, ông bình thản yêu cầu: “Cứ cắt đi, tay trái tôi vẫn đủ sức phá lô cốt”. Với một cánh tay, ông bò qua làn đạn, đặt bộc phá đánh mở đường ,tạo thời cơ cho các lực lượng khác chiếm đóng doanh trại quân địch.
Năm 1952, ông là một trong những người đầu tiên được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân .Trong thời gian dưỡng thương ông vẫn tiếp tục học văn hóa và chính trị. Ông tiếp tục ở lại trong quân đội với công việc là cán bộ tuyên huấn chuyên trách công tác thanh niên.
Sau khi về hưu , ông luôn sống giản dị , tích cực giáo dục truyền thống yêu nước của nhân dân tới thế hệ trẻ. Vị anh hùng ấy ngay khi cả đã lùi lại phía sau thì vẫn luôn âm thầm đóng góp cho đất nước, đóng góp cho đời những mảnh ghép sức sống. Ổng là một trường hợp đặc biệt và hiếm có ở nước ta vì ngay khi còn sống đã được đặt tên đường ,tên trường dễ gây nhầm lẫm cho mọi người nghĩ ông đã mất.
Nhưng vào năm 2026 , trái tim của người anh hùng ấy đã dừng lại. Một nhân chứng lịch sử, một trái tim luôn hướng về Tổ quốc. Chặng đường ông đi qua là minh chứng cho ý chí không bao giờ khuất phục, sẵn sàng trao cả xương thịt để Tổ quốc được tự do. Gần tám thập kỉ trôi qua nhưng câu nói " Trái tim còn đập còn chiến đấu " là kim chỉ nan cho lớp trẻ sau này cống hiến hết mình cho đất nước đến khi ngừng đập. Dù không phải trên chiến trường năm ấy đầy mùi thuốc súng…. Ý chí của AHLLVTND La Văn Cầu truyền tới thế hệ sau này.



