Bài viết

Anh hùng La Văn Cầu (3)

Trong dòng chảy cuồn cuộn của “thời hoa lửa” – cái thời đại mà mỗi tấc đất chiến trường đều thấm đẫm máu và lửa, câu chuyện về Anh hùng La Văn Cầu tại trận Đông Khê năm 1950 đã trở thành một huyền thoại vượt xa mọi giới hạn chịu đựng của con người.

Gia Lai04/05/2026Phan Hoàn Châu (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Anh hùng La Văn Cầu

Trong dòng chảy cuồn cuộn của “thời hoa lửa” – cái thời đại mà mỗi tấc đất chiến trường đều thấm đẫm máu và lửa, câu chuyện về Anh hùng La Văn Cầu tại trận Đông Khê năm 1950 đã trở thành một huyền thoại vượt xa mọi giới hạn chịu đựng của con người. Giữa không gian đặc quánh mùi thuốc súng và tiếng gầm rú kinh hoàng của pháo binh, Tiểu đội trưởng La Văn Cầu được giao trọng trách ôm bộc phá để phá tan lô cốt then chốt của quân Pháp. Khi đang lách mình qua những hàng rào kẽm gai sắc lạnh dưới làn đạn xối xả, một luồng hỏa lực của địch bất ngờ quét qua, khiến anh ngã gục. Khi tỉnh lại giữa cơn mê sảng của khói bom, anh bàng hoàng nhận ra cánh tay phải và xương mác bên trái của mình đã bị đạn pháo đánh nát. Cánh tay phải lủng lẳng, đau đớn đến xé tâm can, trở thành một vật cản nặng nề khiến anh không thể di chuyển hay kích nổ khối thuốc nặng 12kg.

Trong khoảnh khắc đối mặt với cái chết và sự bất lực của thể xác, người chiến sĩ ấy không hề nghĩ đến việc rút lui về tuyến sau. Ngược lại, một ngọn lửa căm thù và quyết tâm cháy bỏng đã bùng lên trong đôi mắt anh. La Văn Cầu đã đưa ra một yêu cầu nghiệt ngã đến lặng người: anh khẩn thiết nhờ người đồng đội thân thiết dùng lưỡi mác chặt đứt lìa cánh tay phải của mình để bớt vướng víu. Giữa chiến trường khốc liệt, nhát dao hạ xuống không chỉ cắt đứt da thịt mà còn tôi luyện nên một tinh thần thép. Với bả vai đẫm máu được băng bó vội vàng, người thiếu niên ấy đã làm nên điều phi thường khi dùng cánh tay trái còn lại và sức lực cuối cùng để ôm chặt khối bộc phá, lầm lũi bò lết qua những hố bom, tiếp cận chân lô cốt địch.

Khi ngòi nổ được giật, một tiếng nổ rung chuyển núi rừng Đông Khê vang lên, ánh lửa đỏ rực xé toạc màn đêm mù mịt, san phẳng chướng ngại vật cuối cùng để đại quân ta ào lên như thác đổ. Đó không chỉ là sự bùng nổ của thuốc nổ, mà là sự thăng hoa của một tâm hồn yêu nước đến tận cùng. Hình ảnh La Văn Cầu với cơ thể không còn nguyên vẹn nhưng vẫn hiên ngang đứng vững giữa trận địa chính là biểu tượng rực rỡ nhất của “thời hoa lửa”: một thời đại mà những đóa hoa của sự sống được nuôi dưỡng bằng dòng máu đỏ anh hùng, nơi con người chấp nhận để một phần thân thể mình nằm lại dưới đất mẹ để đổi lấy một hình hài Tổ quốc vẹn tròn, độc lập.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn