Anh hùng La Văn Cầu
Trong những năm tháng ác liệt của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, khi núi rừng Việt Bắc còn vang tiếng súng, có một chàng trai dân tộc Tày nhỏ bé nhưng mang trong mình ý chí sắt đá. Ông là La Văn Cầu – người chiến sĩ đã để lại dấu ấn đặc biệt trong Chiến dịch Biên giới năm 1950,Tháng 9 năm 1950, trong Chiến dịch Biên giới, đơn vị của La Văn Cầu được giao nhiệm vụ tấn công cứ điểm Đông Khê – một vị trí then chốt do quân Pháp kiểm soát. Nhiệm vụ của tổ bộc phá do ông phụ trách là mở đường, phá hàng rào và lô cốt để bộ đội xung phong.
Trong làn mưa đạn dày đặc, ông bị thương nặng, cánh tay phải gần như đứt lìa. Máu chảy nhiều, đau đớn tột cùng, nhưng nếu chậm trễ, cả mũi tiến công có thể bị chặn lại, thương vong sẽ tăng cao. Trước tình thế đó, La Văn Cầu đã đề nghị đồng đội dùng lưỡi lê chặt đứt phần tay còn dính để tiếp tục ôm bộc phá lao lên phía trước.
Quả bộc phá nổ tung, mở toang lô cốt, tạo điều kiện cho đơn vị xung phong chiếm cứ điểm. Trận Đông Khê thắng lợi đã mở màn thành công cho Chiến dịch Biên giới, phá vỡ thế bao vây của địch, tạo bước ngoặt quan trọng cho cuộc kháng chiến.
Với chiến công đặc biệt xuất sắc ấy, La Văn Cầu được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân khi mới 18 tuổi.
Trở về đời thường – phẩm chất người lính không đổi
Sau chiến tranh, dù mang trên mình thương tật hạng nặng, ông vẫn giữ lối sống giản dị, khiêm nhường. Ông thường kể cho thế hệ trẻ nghe về những ngày gian khổ nơi chiến trường, không phải để nhắc lại đau thương, mà để nhấn mạnh giá trị của hòa bình hôm nay.
Ở ông, người ta không chỉ thấy lòng dũng cảm phi thường trong thời khắc sinh tử, mà còn thấy rõ tinh thần trách nhiệm, ý chí đặt nhiệm vụ lên trên bản thân – phẩm chất tiêu biểu của người lính Cụ Hồ.
Câu chuyện của La Văn Cầu không phải huyền thoại được thêu dệt, mà là sự thật đã được lịch sử ghi nhận. Ông là minh chứng sống động cho thế hệ những con người bình dị, sẵn sàng hy sinh tuổi trẻ và một phần thân thể mình vì độc lập, tự do của Tổ quốc.



