Anh hùng La Văn Cầu
Anh hùng La Văn Cầu bị thương cánh tay đã quyết định cắt đi đánh tay phải và tiếp tục chiến đấu

Đêm Đông Khê tháng 9 năm 1950 lạnh buốt, nhưng không khí dưới chân cứ điểm lại nóng lên từng hồi bởi tiếng gầm rú của đạn pháo. Giữa màn sương mù dày đặc xứ cao nguyên đá Cao Bằng, trận đánh mở màn Chiến dịch Biên giới Thu Đông bước vào giai đoạn quyết liệt nhất. Quân ta quyết tâm nhổ bằng được chiếc "răng cửa" Đông Khê, nhưng hỏa lực từ lô cốt số 3 của thực dân Pháp quét ra như vãi đạn, ghim chặt mũi tiến công của Trung đoàn 174 tại cửa mở.Trong bóng tối nhập nhẹm, một cái bóng nhỏ thút thít lao đi.
Đó là La Văn Cầu, chàng chiến sĩ người dân tộc Tày mới bước sang tuổi 19, ôm chặt khối bộc phá nặng 12kg trong lồng ngực. Nhiệm vụ của anh và tổ bộc phá là bằng mọi giá phải thổi bay cái "lô cốt mẹ" đang khạc lửa kia.Chiến trường lúc ấy diễn ra nghẹt thở từng giây:Loạt đạn xé màn đêm: Khi chỉ còn cách mục tiêu vài mươi mét, một luồng đạn từ vách đá quét trúng hướng tiến của anh. La Văn Cầu ngã quỵ xuống mặt đất đầy bùn và máu. Anh lịm đi.Tỉnh giấc giữa lằn ranh sinh tử: Khi mở mắt ra, một cơn đau buốt tận tâm can ập đến. Viên đạn giặc đã bắn nát má phải và khiến cánh tay phải của anh gãy gập, lủng lẳng, chỉ còn dính lại một chút da thịt cốt tủy.Lời khẩn cầu phi thường: Anh cố gượng dậy nhưng cánh tay gãy cứ đung đưa, vướng víu vào bộc phá, không thể bò tiếp.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, La Văn Cầu nhìn sang người đồng đội bên cạnh, giọng khản đặc nhưng đanh thép: “Anh chặt hộ tôi cánh tay này đi! Chặt nhanh để tôi ôm bộc phá lên!”.Người đồng đội sững sờ, tay run bần bật không nỡ xuống dao trước lời đề nghị quá đỗi gan góc ấy. Nhưng trước ánh mắt kiên định, cháy bỏng lửa căm thù và quyết tâm của Cầu, người đồng đội nghiến răng, vung lưỡi mác dứt khoát xẻ đứt phần thịt da còn sót lại.Cánh tay phải rời ra. Nén nỗi đau thấu xương, không một tiếng rên rỉ, La Văn Cầu dùng cái chân còn khỏe và cánh tay trái còn lại, dùng răng cắn chặt vạt áo để giữ thăng bằng, tiếp tục trườn lên phía trước. Anh dùng một tay ôm khối bộc phá 12kg áp sát vào vách lô cốt địch, răng cắn chốt giật kíp nổ rồi lăn mình ra xa.một tiếng nổ long trời lở đất. Khói bụi mù mịt, chiếc lô cốt kiên cố của thực dân Pháp sụp đổ hoàn toàn.
Cửa mở toang, tiếng kèn xung trận vang lên, đại quân ta ào ạt xông lên như thác đổ, quét sạch cứ điểm Đông Khê."Câu chuyện thời hoa lửa" của anh hùng La Văn Cầu không chỉ dừng lại ở trận đánh đêm đó. Khúc tráng ca chặt tay phá đồn đã trở thành ngọn đuốc rực sáng khắp các mặt trận, thôi thúc hàng vạn thanh niên Việt Nam thời bấy giờ sẵn sàng hy sinh xương máu cho độc lập dân tộc. Anh trở thành một trong bảy Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân đầu tiên của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, một huyền thoại sống mãi trong lòng nhân dân.


