ANH HÙNG LA VĂN CẦU
La Văn Cầu sinh ra trong một gia đình nghèo người Tày ở Phong Nậm. Từ nhỏ, anh đã chứng kiến cha bị thực dân phong kiến tra tấn đến chết nên sớm nuôi lòng căm thù giặc và quyết tâm chiến đấu bảo vệ quê hương. Năm 1945, khi cách mạng thành công, La Văn Cầu được giác ngộ cách mạng và năm 16 tuổi đã khai tăng tuổi để vào bộ đội. Trong quân ngũ, anh luôn dũng cảm, lạc quan và hết lòng vì đồng đội. Năm 1949, trong trận phục kích ở đèo Bông Lau, anh dũng cảm xông lên tiêu diệt nhiều tên địch và cướp
Câu chuyện thời hoa lửa – Tấm gương
ANH HÙNG LA ĂN CẦU
Ở vùng quê nghèo thuộc xã Phong Nậm, có một cậu bé người dân tộc Tày tên là La Văn Cầu. Tuổi thơ của cậu gắn liền với những tháng ngày cơ cực và đau thương. Cha của cậu bị thực dân phong kiến bắt bớ, đánh đập dã man rồi qua đời. Hình ảnh ấy đã in sâu trong tâm trí cậu bé nhỏ tuổi, nuôi lớn lòng căm thù giặc và tình yêu quê hương đất nước.
Năm 1945, khi Cách mạng tháng Tám thành công, ánh sáng của cách mạng đã đến với quê hương Cao Bằng. Được các cán bộ cách mạng tuyên truyền, La Văn Cầu hiểu rằng muốn người dân được sống tự do thì phải đứng lên đánh đuổi giặc ngoại xâm. Với khát vọng cầm súng bảo vệ Tổ quốc, năm 16 tuổi, anh khai tăng tuổi thành 18 để được gia nhập quân đội.
Những ngày đầu làm chiến sĩ vô cùng gian khổ. Thiếu cơm ăn, thiếu áo mặc, hành quân băng rừng vượt suối, nhưng La Văn Cầu luôn lạc quan và quyết tâm chiến đấu. Anh sống chan hòa, yêu thương đồng đội nên được mọi người quý mến.
Năm 1949, trong trận phục kích ở đèo Bông Lau, quân ta chặn đánh đoàn xe của thực dân Pháp. Khi có lệnh xung phong, La Văn Cầu dũng cảm lao lên phía trước. Anh phát hiện một tên lính Pháp đang ngồi trên xe tăng liền nổ súng tiêu diệt rồi nhảy lên cướp súng của địch. Thấy ba tên lính khác chạy tới, anh bình tĩnh dùng chính khẩu súng vừa cướp được bắn hạ cả ba tên. Không dừng lại ở đó, anh tiếp tục truy đuổi và tiêu diệt thêm nhiều tên địch khác. Đồng đội ai cũng khâm phục tinh thần chiến đấu gan dạ của anh.
Nhưng trận chiến làm nên tên tuổi của La Văn Cầu chính là trận đánh Đông Khê trong Chiến dịch Biên giới năm 1950.
Lần ấy, anh được giao nhiệm vụ chỉ huy tổ bộc phá mở đường cho đơn vị tiến công đồn địch. Địch chống trả dữ dội bằng súng máy và lựu đạn. Hai đồng đội trong tổ lần lượt bị thương, nhưng La Văn Cầu vẫn ôm bộc phá lao lên phá hàng rào.
Khi chỉ còn một mình, anh vẫn quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ. Bất ngờ, một viên đạn địch bắn trúng cánh tay phải làm tay anh gãy nát. Đau đớn vô cùng, nhưng nghĩ đến nhiệm vụ chưa hoàn thành, anh nghiến răng chịu đựng rồi nói với đồng đội:
— Đồng chí hãy chặt đứt cánh tay cho tôi tiếp tục chiến đấu!
Sau khi được đồng đội giúp đỡ, La Văn Cầu lại ôm bộc phá lao thẳng vào lô cốt đầu cầu. Một tiếng nổ vang trời làm tung bay vị trí kiên cố của địch, mở đường cho bộ đội ta xung phong tiêu diệt toàn bộ cứ điểm Đông Khê.
Chiến thắng ấy đã trở thành biểu tượng cho lòng dũng cảm và ý chí kiên cường của người chiến sĩ cách mạng Việt Nam. Tấm gương của La Văn Cầu nhanh chóng lan tỏa khắp quân đội, cổ vũ tinh thần thi đua giết giặc lập công của các chiến sĩ trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp.
Sau này, anh được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, cùng nhiều phần thưởng cao quý khác. Dù đã nghỉ hưu trở về cuộc sống đời thường, nhưng hình ảnh người chiến sĩ anh hùng năm xưa vẫn luôn sống mãi trong lòng nhân dân Việt Nam.
Câu chuyện về La Văn Cầu không chỉ kể về lòng dũng cảm phi thường mà còn nhắc nhở thế hệ hôm nay phải biết yêu nước, sống có lý tưởng và luôn cố gắng vượt qua mọi khó khăn để xây dựng quê hương đất nước ngày càng giàu đẹp.


