Bài viết

Anh hùng La Văn Cầu

An Giang12/06/2026Xã Đoàn Ba Chúc (Xã Đoàn Ba Chúc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong trận đánh biên giới ở đồn Đông Khê, quân thù bắn cánh tay anh gẫy nát. Anh đã yêu cầu đồng đội cắt cánh tay, rồi ôm bộc phá lên đánh tan lô cốt giặc. Anh La Văn Cầu sinh năm 1932, dân tộc Nùng, quê xã Quang Thành, huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng. Cha anh Cầu bị giặc Pháp bắt, đánh đập dã man rồi chết. 3. Giáp Ngọc Pàng, xã Hoàng Tung, huyện Hoà An 4. Long Văn Mần, xã Bình Long, huyện Hoà An 5. Dương văn Dấu, xã Trường Hà, huyện Hà Quảng (Theo sách Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân - Viện Lịch sử quân sự Việt Nam Nxb QĐND trang 342-343) Anh căm thù giặc, năm 16 tuổi, anh khai tăng lên 18 tuổi tình nguyện xin vào bộ đội. Anh nhanh nhẹn, hoạt bát, quyết chí đi đánh giặc nên được chấp nhận tòng quân. Anh phấn khởi ra sức học tập và rèn luyện. Anh còn tích cực giúp đỡ đồng đội nên được nhiều người quý mến. Anh đã chiến đấu 29 trận. Trận nào anh cũng gương mẫu, chấp hành nghiêm mệnh lệnh. Trận nào anh cũng đánh thắng. Năm 1949, trong trận phục kích đánh giặc ở đèo Bông Lau (đèo giáp ranh giữa hai tỉnh Lạng Sơn - Cao Bằng). Anh ở tổ xung kích. Khi nổ súng, xung phong, anh phát hiện một tên giặc ngồi trong xe tăng. Anh nổ súng, tên giặc chết ngay, anh liền nhảy lên xe cướp súng. Vừa lúc đó, ngoảnh lại phía sau, có 3 tên giặc xông đến, anh dùng súng vừa cướp được bắn gục 3 tên giặc. Anh nhảy ra khỏi xe, truy lùng tiếp và bắn giết thêm 6 tên giặc nữa. Năm 1950, quân ta đánh vào đồn Đông Khê (huyện Thạch An, tỉnh Cao Bằng). Lần đánh thứ nhất, anh đau chân nhưng kiên quyết xin đi chiến đấu. Trận đánh gặp khó khăn, đơn vị bạn bị thương nhiều. Anh Cầu đã động viên đồng đội, trong đó có nhiều chiến sỹ mới nhập ngũ băng bó và cõng hết số thương binh này về nơi an toàn. Riêng anh Cầu, trên đường rút về, quân địch phản kích dữ dội, anh đau chân, rất mệt vẫn vác được khẩu 12 ly 7 vừa cướp được từ tay giặc an toàn về tới đơn vị. Lần đánh thứ hai (cùng năm 1950), anh Cầu được phân công chỉ huy tổ bộc phá làm nhiệm vụ phá hàng rào đồn địch và đánh lô cốt ở đầu cầu. Phá được hai hàng rào thì hai đồng chí trong tổ bị thương. Địch tập trung hoả lực bắn dữ dội vào cửa mở, phá huỷ mất một số bộc phá ống. Để dành bộc phá đánh lô cốt, anh Cầu đã động viên đồng đội tháo gỡ mìn của giặc cài trong hàng rào đồn, bản thân anh anh dũng xông lên dùng mìn phá nốt hai hàng rào cuối cùng. Khi tiến đánh lô cốt, trong tổ có nhiều người bị thương, anh Cầu hăng hái xông lên làm nhiệm vụ. Vượt được hàng rào đến hào giao thông thứ ba thì anh Cầu bị thương, ngất đi. Khi tỉnh dậy, thấy cánh tay bị đạn giặc bắn gãy nát, anh Cầu gặp đồng đội liền khẩn thiết “yêu cầu đồng chí của mình chặt hộ cánh tay nát để khỏi vướng”, rồi tiếp tục ôm bộc phá xông lên, phá tan lô cốt giặc ở đầu cầu, mở đường cho đơn vị xông lên diệt gọn đồn giặc. Tấm gương quả cảm đánh giặc của anh La Văn Cầu đã cổ vũ phong trào thi đua diệt giặc lập công trong đơn vị. Anh là lá cờ đầu của phong trào thi đua sử dụng bộc phá công đồn, một chiến thuật mới của quân đội ta từ chiến dịch biên giới năm 1950. Anh La Văn Cầu được tặng thưởng một Huân chương Quân công hạng 3. Tháng 5 năm 1952, trong đại hội Anh hùng và Chiến sỹ thi đua toàn quốc lần thứ nhất, anh Cầu được Chính phủ và Hồ Chủ Tịch tặng Huân chương Kháng chiến hạng nhất. Ngày 19 tháng 5 năm 1952, anh La Văn Cầu được Chính Phủ và Hồ Chủ Tịch tặng danh hiệu Anh hùng lực lưỡng vũ trang nhân dân. Lúc đó, anh là tiểu đội trưởng bộ binh thuộc C671, E73, đại đoàn 316. Anh Cầu là đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn