Anh hùng La Văn Cầu
Trong một buổi gặp mặt với các bạn học sinh, giáo viên tại một ngôi trường, Anh hùng La Văn Cầu có nhận được một câu hỏi rằng có cảm thấy bất tiện khi sống với một cánh tay trong mấy chục năm qua hay không. Bác Cầu bảo là có, sống với một cánh tay thì không thể nào bằng hai cánh tay được. Nhưng mỗi lần như thế, bác lại nghĩ về việc Tổ Quốc đã có hòa bình, nhiều anh em đồng đội đã hy sinh nhưng mình vẫn còn sống, trải qua kháng chiến chống Pháp và kháng chiến Mỹ, sống trong hòa bình để lấy làm động lực và niềm vui.
"Mất đi một cánh tay để đóng góp cho hòa bình cũng đáng lắm"Tại một buổi quay hình phóng sự, bác bảo rằng tuy chỉ có một cánh tay nhưng bác còn khỏe lắm, bác vẫn quét dọn nhà cửa, đóng góp vào công tác tổ dân phố, trông con cháu.Hồi mới 16, cậu thanh niên Sầm Phúc Hướng không đủ tuổi tham gia quân đội, nhưng cậu xin làm giao liên, rồi sau đó khai tăng tuổi để gia nhập quân đội Việt Minh. Trong trận Đông Khê 1950, cậu thanh niên Sầm Phúc Hướng mới chỉ 18 tuổi đã bị địch bắn nát cánh tay phải, máu chảy thành dòng. Cậu ấy nhờ đồng đội chặt đứt cánh tay phải, buộc cầm máu, rồi ôm bộc phá lao lên.Anh hùng La Văn Cầu là người chiến sĩ duy nhất được đặt tên khi còn sống. Tính đến trước khi ông mất (24/06/2026), có hơn 10 con đường, ngôi trường mang tên ông, trải từ Bắc đến Nam.Xin nghiêng mình tiễn biệt một huyền thoại sống của thế hệ vàng đất nước, người đã đi qua mưa bom bão đạn bằng một trái tim quả cảm, sống cả một cuộc đời trong sự tôn trọng và nằm xuống trong thời bình với bao niềm tiếc thương, kính trọng vô hạn của đồng bào, chiến sĩ!



