Anh hùng Lực lượng vũ trang

Anh hùng La Văn Cầu – Cánh tay để lại chiến trường, ý chí còn mãi với non sông

Trong lịch sử Quân đội nhân dân Việt Nam, có những chiến công đã trở thành huyền thoại. Câu chuyện của Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu – người chiến sĩ ôm bộc phá xung phong dù cánh tay đã bị đạn địch bắn dập nát – là biểu tượng bất diệt của lòng dũng cảm, ý chí "còn sống còn chiến đấu" và tinh thần quyết chiến quyết thắng của dân tộc Việt Nam.

Cao Bằng08/08/2026Xã Lân Phong (Đoàn xã Lân Phong)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh năm 1932 trong một gia đình người Tày nghèo ở huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng, La Văn Cầu (tên thật là Sầm Phúc Hướng) lớn lên giữa vùng biên giới luôn chứng kiến cảnh quê hương bị giặc chiếm đóng. Mới mười sáu tuổi, ông khai tăng tuổi để được nhập ngũ, với khát vọng giản dị nhưng mãnh liệt: cầm súng đánh giặc, giành lại độc lập cho đất nước.

Chỉ sau một thời gian ngắn trong quân ngũ, người chiến sĩ trẻ đã nổi tiếng gan dạ, luôn xung phong nhận những nhiệm vụ khó khăn nhất. Trong các trận đánh ở Cao Bằng, ông nhiều lần lập công, được đồng đội tin tưởng giao đảm nhiệm tổ bộc phá – nhiệm vụ luôn đối mặt với hiểm nguy cận kề.

Đêm 17 tháng 9 năm 1950, trong trận tiến công cứ điểm Đông Khê thuộc Chiến dịch Biên giới, Tiểu đội phó La Văn Cầu được giao chỉ huy tổ bộc phá tiêu diệt lô cốt đầu cầu – vị trí phòng ngự kiên cố nhất của quân Pháp. Muốn bộ đội phía sau xung phong được, lô cốt ấy buộc phải bị phá hủy.

Khi còn cách mục tiêu không xa, hỏa lực địch bắn dữ dội. Hai đồng đội của ông hy sinh, nhiều người khác bị thương. Bản thân La Văn Cầu cũng bị một viên đạn bắn trúng, làm cánh tay phải gần như bị dập nát, chỉ còn dính lại bằng phần da và gân. Máu chảy xối xả, cánh tay bị thương vướng víu khiến việc mang khối bộc phá trở nên vô cùng khó khăn.

Nhưng giữa làn đạn dày đặc, ông không nghĩ đến việc rút lui.

La Văn Cầu đã yêu cầu đồng đội chặt đứt phần cánh tay bị dập nát để tiếp tục chiến đấu. Trong điều kiện chiến đấu khẩn cấp, đồng đội không thể thực hiện ngay như mong muốn vì hỏa lực quá ác liệt, nhưng ông vẫn cắn răng chịu đau, dùng cánh tay còn lại ôm khối bộc phá, bò từng mét về phía lô cốt. Khi áp sát mục tiêu, ông giật nụ xòe, đặt bộc phá đúng vị trí, phá tung lô cốt đầu cầu, mở đường cho đơn vị xung phong tiêu diệt cứ điểm Đông Khê. Chính chiến công ấy đã góp phần quan trọng vào thắng lợi của Chiến dịch Biên giới năm 1950 – chiến dịch mở ra bước ngoặt quan trọng của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.

Năm 1952, tại Đại hội Anh hùng, Chiến sĩ thi đua toàn quốc lần thứ nhất, La Văn Cầu vinh dự là một trong bảy chiến sĩ đầu tiên được Chủ tịch Hồ Chí Minh phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Từ đó, tên tuổi của ông trở thành biểu tượng của ý chí quật cường và tinh thần sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc.

Điều khiến nhiều người xúc động là sau chiến tranh, dù mang thương tật nặng, La Văn Cầu chưa bao giờ coi chiến công của mình là điều đặc biệt. Mỗi khi nhắc về trận Đông Khê, ông thường dành sự tri ân cho những đồng đội đã ngã xuống và luôn nói rằng mình chỉ là người may mắn còn sống để kể lại câu chuyện của họ. Ông tiếp tục công tác trong quân đội, rồi tích cực tham gia giáo dục truyền thống cách mạng cho thế hệ trẻ, sống một cuộc đời giản dị, khiêm nhường cho đến cuối đời.

Hơn bảy mươi năm đã trôi qua kể từ ngày Đông Khê rực lửa, nhưng hình ảnh người chiến sĩ chỉ còn một cánh tay vẫn ôm bộc phá lao về phía lô cốt địch vẫn khiến bao thế hệ Việt Nam xúc động. Đó không chỉ là câu chuyện về lòng dũng cảm của một con người, mà còn là biểu tượng cho sức mạnh của cả một dân tộc – nơi ý chí có thể vượt lên đau đớn, nơi tình yêu Tổ quốc mạnh hơn mọi mất mát.

"Cánh tay có thể để lại nơi chiến trường, nhưng ý chí của người lính Việt Nam thì không bao giờ khuất phục." Tinh thần ấy, được Anh hùng La Văn Cầu viết nên bằng chính máu của mình, sẽ mãi là ngọn lửa truyền cảm hứng cho các thế hệ hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn