Anh hùng Lực lượng vũ trang

ANH HÙNG LA VĂN CẦU – CÁNH TAY NẰM LẠI ĐÔNG KHÊ

Cao Bằng08/08/2026Xã Nguyễn Nghiêm (Đoàn xã Nguyễn Nghiêm)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

La Văn Cầu sinh năm 1932, là người dân tộc Tày, quê ở Cao Bằng. Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo nơi vùng biên giới, tuổi thơ của ông gắn với những năm tháng đất nước còn chìm trong cảnh áp bức, chiến tranh. Năm 1948, khi tuổi đời còn rất trẻ, La Văn Cầu tình nguyện nhập ngũ. Từ những trận đánh đầu tiên, ông nhanh chóng trưởng thành trong chiến đấu và trở thành một chiến sĩ gan dạ, giàu lòng yêu nước.

Nhưng tên tuổi La Văn Cầu được nhắc đến nhiều nhất trong trận đánh cứ điểm Đông Khê, thuộc Chiến dịch Biên giới Thu – Đông năm 1950.

Đông Khê là một cứ điểm quan trọng của quân Pháp trên tuyến Cao Bằng – Lạng Sơn. Muốn phá vỡ tuyến phòng thủ của địch, quân ta phải đánh chiếm Đông Khê. Trong trận chiến ác liệt, La Văn Cầu được giao nhiệm vụ mang bộc phá đánh vào một lô cốt địch, mở đường cho đồng đội tiến lên.

Giữa làn đạn dày đặc, ông lao về phía trước. Nhưng khi còn cách mục tiêu không xa, ông bị đạn địch bắn trúng, cánh tay phải bị thương nặng. Máu chảy nhiều, sức lực dần cạn kiệt. Trong hoàn cảnh ấy, điều người chiến sĩ trẻ nghĩ đến không phải là tính mạng của mình mà là nhiệm vụ và đồng đội đang chờ phía trước.

La Văn Cầu yêu cầu đồng đội chặt phần cánh tay bị thương để tiếp tục chiến đấu. Cánh tay phải của người chiến sĩ Tày vĩnh viễn nằm lại trên chiến trường Đông Khê. Ông ôm khối bộc phá bằng cánh tay còn lại, tiếp tục tiến lên, phá hủy lô cốt địch, mở đường cho đơn vị xung phong.

Chiến công ấy trở thành một trong những biểu tượng tiêu biểu của chủ nghĩa anh hùng cách mạng trong kháng chiến chống Pháp. La Văn Cầu không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh của một người lính mà bằng ý chí vượt lên giới hạn của chính mình.

Ngày 19-5-1952, ông được Chủ tịch Hồ Chí Minh phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, là một trong bảy chiến sĩ đầu tiên được phong tặng danh hiệu cao quý này.

Sau chiến tranh, La Văn Cầu tiếp tục công tác trong quân đội, mang trên mình thương tật nhưng vẫn luôn giữ phẩm chất của người lính. Cuộc đời ông trở thành một bài học sâu sắc về lòng dũng cảm, tinh thần trách nhiệm và ý chí “còn sống còn chiến đấu”.

Đông Khê năm xưa đã đi vào lịch sử. Và ở nơi ấy, một cánh tay đã nằm lại, nhưng tên tuổi người chiến sĩ La Văn Cầu thì còn mãi với non sông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn