ANH HÙNG LA VĂN CẦU: "Cánh tay thép" và bản hùng ca giữa chiến dịch Biên giới

ANH HÙNG LA VĂN CẦU: "Cánh tay thép" và bản hùng ca giữa chiến dịch Biên giới
(Tấm gương sáng ngời về ý chí kiên cường, lòng quả cảm và khát vọng cống hiến cho độc lập tự do của Tổ quốc)
– Trong trang sử hào hùng của Quân đội nhân dân Việt Nam, có những con người bằng hành động anh dũng phi thường đã hóa thân thành tượng đài bất tử. Nhắc đến tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh", thế hệ trẻ không thể không nhắc đến Anh hùng La Văn Cầu – người chiến sĩ đã tự tay chặt vết thương để tiếp tục xung phong đánh giặc, làm nên huyền thoại sống mãi cùng thời gian.
Tuổi trẻ dấn thân vì ngọn lửa cách mạng
Anh La Văn Cầu (tên thật là Seng Pẩu) sinh năm 1931 tại xã Đạm Tủy, huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng. Sinh ra và lớn lên trong một gia đình nghèo chịu nhiều áp bức dưới ách thống trị của thực dân phong kiến, anh sớm thấu hiểu nỗi nhục mất nước và nuôi dưỡng lòng căm thù giặc sâu sắc.
Ngay từ khi còn là một thiếu niên, anh đã tham gia các hoạt động cách mạng tại địa phương, làm giao liên, bảo vệ cán bộ. Năm 1948, khi vừa tròn 17 tuổi, với nhiệt huyết tuổi trẻ và lòng yêu nước nồng nàn, La Văn Cầu tình nguyện gia nhập bộ đội chủ lực, chính thức bước vào con đường cầm súng bảo vệ non sông.
Trận chiến Đông Khê và quyết định chấn động lịch sử
Tháng 9/1950, Chiến dịch Biên giới lịch sử mở màn. Bộ Tư lệnh chiến dịch quyết định chọn cứ điểm Đông Khê – một mắt xích trọng yếu trong hệ thống phòng thủ của thực dân Pháp trên tuyến biên giới phía Bắc – làm trận đánh then chốt mở màn. Đồng chí La Văn Cầu lúc này giữ chức vụ Tiểu đội trưởng thuộc Trung đoàn 174, Đại đoàn 316, nhận nhiệm vụ trực tiếp chỉ huy tiểu đội đánh mở cửa một cứ điểm kiên cố của địch.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Cuộc chiến diễn ra vô cùng gay go và ác liệt. Địch tập trung hỏa lực mạnh, từ trong các lô cốt châu mai liên tục xả đạn điên cuồng nhằm ngăn cản bước tiến của ta. Sau nhiều đợt xung phong dưới làn mưa bom bão đạn, đồng chí La Văn Cầu bị thương nặng ở tay phải, cánh tay dập nát, máu chảy đầm đìa và anh ngất đi.
Tỉnh lại trong tiếng bom gầm pháo giật, thấy nhiệm vụ đánh sập lô cốt địch vẫn chưa hoàn thành, đồng chí La Văn Cầu đã đưa ra một quyết định làm rung chuyển cả chiến trường. Nhìn cánh tay phải bị thương đứt lìa đang đau nhức dữ dội, nhận thấy cánh tay ấy có thể làm vướng víu cho việc ôm bộc phá tiếp tục chiến đấu, anh đã nghiến răng, dùng tay trái rút con dao găm dắt bên hông, tự mình chặt đứt phần tay bị thương, rồi kiên quyết ra lệnh cho đồng đội:
"Cố chấp chặt tay tôi đi! Xung phong đánh tiếp!".
Được sự trợ giúp của đồng đội, nén nỗi đau thấu xương thịt, anh tiếp tục đứng lên, một tay ôm bộc phá lao thẳng vào lô cốt địch, trực tiếp tiêu hủy hỏa điểm kiên cố, mở toang cánh cửa cho đại quân ta ào ạt tiến lên tiêu diệt toàn bộ cứ điểm Đông Khê, góp phần quan trọng vào thắng lợi vang dội của toàn chiến dịch.
Sức sống trường tồn của một biểu tượng "Bộ đội Cụ Hồ"
Với chiến công hiển hách và ý chí phi thường đó, năm 1952, đồng chí La Văn Cầu vinh dự là một trong những cán bộ, chiến sĩ đầu tiên được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân khi mới 21 tuổi.
Sau chiến tranh, dù mang trên mình thương tật nặng nề, Anh hùng La Văn Cầu vẫn tiếp tục cống hiến sức lực, trí tuệ cho quân đội và đất nước ở nhiều cương vị công tác khác nhau cho đến khi nghỉ hưu. Cuộc đời ông là một bản anh hùng ca về nghị lực sống, tinh thần lạc quan và phẩm chất cao đẹp của người lính Cụ Hồ.
Thông điệp gửi đến thế hệ trẻ xã Bảo Lâm 4
Câu chuyện về Anh hùng La Văn Cầu không chỉ là trang sử vàng để lại cho mai sau mà còn là bài học lớn về lý tưởng sống, về ý chí vươn lên trước mọi nghịch cảnh.
Đối với đoàn viên, thanh niên xã Bảo Lâm 4 hôm nay, tinh thần của anh La Văn Cầu chính là ngọn lửa thôi thúc thế hệ trẻ không ngừng rèn luyện, học tập, dám nghĩ, dám làm, không chùn bước trước khó khăn, thử thách. Xung kích đi đầu trong công cuộc xây dựng nông thôn mới, phát triển kinh tế - xã hội và bảo vệ quê hương chính là thiết thực tiếp nối ngọn lửa "Thời hoa lửa" mà các thế hệ cha anh đã trao truyền.



