ANH HÙNG LA VĂN CẦU – CHẶN ĐỨT CÁNH TAY BỊ THƯƠNG, XÔNG LÊN PHÁ ĐỒN ĐÔNG KHÊ
Tác giả: Phạm Thị Hồng Nhung
Trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, chiến dịch Biên giới Thu Đông năm 1950 là một bước ngoặt lịch sử quan trọng, phá tan thế bao vây của địch, mở đường liên lạc giữa nước ta với các nước xã hội chủ nghĩa. Chính tại chiến trường miền biên viễn khốc liệt này, tên tuổi của người chiến sĩ trẻ tộc người Tày La Văn Cầu đã tỏa sáng rực rỡ, trở thành biểu tượng sống động cho ý chí thép, vượt qua nỗi đau thể xác tột cùng để hoàn thành nhiệm vụ cứu nước.
Người con của đại ngàn biên giới ôm chí lớn
La Văn Cầu sinh năm 1932 tại xã Quang Trọng, huyện Thạch An, tỉnh Cao Bằng, trong một gia đình nông dân người dân tộc Tày nghèo khó. Chứng kiến cảnh quê hương bị thực dân Pháp chiếm đóng, lập đồn bốt, bắt bớ đồng bào mình làm phu dịch dã man, anh sớm nuôi chí lớn đi theo cách mạng để giải phóng bản làng.
Năm 1948, khi mới 16 tuổi, La Văn Cầu tình nguyện gia nhập Quân đội nhân dân Việt Nam, được biên chế vào Đại đội 2, Tiểu đoàn 11, Trung đoàn 174, Đại đoàn 316. Với bản tính thật thà, chịu thương chịu khó và ý chí chiến đấu gan dạ của một người con đại ngàn, anh nhanh chóng trưởng thành, trở thành tổ trưởng tổ bộc phá của đơn vị.
Trận chiến ác liệt tại cứ điểm Đông Khê
Tháng 9 năm 1950, chiến dịch Biên giới mở màn bằng trận tấn công vào cụm cứ điểm Đông Khê – một vị trí chiến lược cực kỳ quan trọng trên đường số 4 của quân Pháp. Đồn Đông Khê được phòng thủ kiên cố với hệ thống lô cốt bê tông dày đặc, rào dây kẽm gai nhiều lớp và hỏa lực súng máy dày đặc.
Đêm ngày 16 tháng 9 năm 1950, đơn vị của La Văn Cầu nhận lệnh đánh bộc phá mở đường cho bộ binh tiến công vào lô cốt trung tâm của địch. Trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt, quân Pháp từ trên cao dội bão lửa súng máy găm chặt đội hình của ta. Nhiều chiến sĩ ôm bộc phá xông lên đã anh dũng ngã xuống ngay trước hàng rào.
Đến lượt tổ của La Văn Cầu, anh ôm quả bộc phá nặng gần 12 kg, mưu trí lợi dụng các bờ đất, góc tối để bò áp sát mạn sườn đồn giặc. Giữa làn đạn dày đặc, một quả pháo của địch nổ gần khiến anh bị trúng nhiều mảnh đạn: một mảnh dính vào má bên phải, và đau đớn hơn, một mảnh đạn pháo lớn đã đánh trúng cánh tay phải của anh, làm gãy nát xương cánh tay, thịt da dập nát, cánh tay lủng lẳng chỉ còn dính lại một chút da mỏng.
Hành động phi thường chặt tay để phá đồn
Cơn đau tột cùng ập đến khiến La Văn Cầu ngất đi trong giây lát. Khi tỉnh lại, anh thấy trận địa xung quanh khói lửa mịt mù, hỏa lực địch vẫn bắn quét dữ dội cản bước đồng đội phía sau. Anh hiểu rằng nếu tổ bộc phá của mình không phá sập được lô cốt đầu cầu này, toàn bộ chiến dịch sẽ bị trễ giờ và tổn thất vô cùng lớn.
Anh muốn ôm bộc phá xông lên, nhưng cánh tay phải gãy nát lủng lẳng đung đưa theo nhịp bò trườn gây ra sự vướng víu và đau đớn tột cùng, khiến anh không thể di chuyển nhanh nhẹn được. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đó, La Văn Cầu đã đưa ra một quyết định phi thường làm chấn động lịch sử quân sự.
Anh bò đến bên người đồng đội Nông Văn Phiêu đang nằm gần đó và dứt khoát bảo: "Anh Phiêu, dùng dao chặt phắt cánh tay này đi cho tôi để tôi đi đánh bộc phá!". Đồng chí Phiêu nhìn vết thương của bạn thì rớt nước mắt, chần chừ không nỡ xuống tay. La Văn Cầu nghiêm giọng thúc giục: "Chặt đi, tiếc gì cánh tay khi đồn giặc chưa phá xong!".
Trước ý chí sắt đá của anh, đồng chí Phiêu đã nghiến răng dùng lưỡi mác sắc bén chặt đứt hẳn khúc tay phải bị gãy nát của bạn, rồi nhanh chóng dùng băng cá nhân buộc chặt đầu khớp vai để cầm máu.
Ngay sau khi cánh tay vướng víu được tháo bỏ, La Văn Cầu dùng cái tay trái còn lại ôm chặt quả bộc phá 12 kg bậm môi chịu đau, nhanh nhẹn trườn lên tiếp cận chân lô cốt địch. Anh giật kíp nổ, đặt chuẩn xác quả bộc phá vào khe hở của lô cốt rồi nhanh chóng lăn mình xuống rãnh sâu. Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, khối bê tông cốt thép của giặc bị đánh sập hoàn toàn, mở toang cửa ngõ cho quân ta tràn lên làm chủ hoàn toàn đồn Đông Khê. Sau chiến công phi thường đó, La Văn Cầu ngất đi vì mất máu quá nhiều và được đưa về tuyến sau điều trị kịp thời, giữ được mạng sống.
Biểu tượng sống của ý chí thép Việt Nam
Năm 1952, tại Đại hội chiến sĩ thi đua toàn quốc lần thứ nhất, La Văn Cầu vinh dự là một trong bảy người đầu tiên được vinh danh danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân khi mới 20 tuổi. Tên của anh đã trở thành biểu tượng của phong trào thi đua giết giặc lập công, khích lệ hàng vạn thanh niên thời bấy giờ sẵn sàng hy sinh một phần thân thể vì độc lập của nước nhà.
Câu chuyện về người anh hùng chặt tay phá đồn La Văn Cầu là một minh chứng hùng hồn cho thấy: Sức mạnh tinh thần và ý chí của con người Việt Nam có thể chiến thắng mọi đau đớn thể xác, đập tan mọi giới hạn để phụng sự Tổ quốc.
Đối với thế hệ trẻ hôm nay, cuộc đời của anh hùng La Văn Cầu là bài học sâu sắc về tinh thần vượt khó, ý chí nghị lực kiên cường. Giữa thời bình, thanh niên cần noi theo tinh thần ấy để tự "chặt đứt" đi những thói quen lười biếng, ích kỷ cá nhân, sẵn sàng đối mặt và vượt qua mọi thách thức lớn trong học tập và lập nghiệp, quyết tâm dựng xây đất nước ngày càng giàu đẹp.



