Bài viết

Anh Hùng La Văn Cầu - Chiến thắng Đông Khê năm 1950

Chiến thắng Đông Khê thắng lợi giòn giã không chỉ mang ý nghĩa đập tan mắt xích phòng thủ của địch, làm nên thành công vang dội cho Chiến dịch Biên giới năm 1950, mà còn khai sinh ra một huyền thoại sống của Quân đội nhân dân Việt Nam. Hành động dũng cảm tự chặt tay phá đồn của Anh hùng La Văn Cầu đã trở thành ngọn đuốc sáng ngời, cổ vũ mạnh mẽ cho phong trào thi đua giết giặc lập công của toàn quân và toàn dân ta trong suốt cuộc kháng chiến chống Pháp. Chiến thắng ấy khẳng định một chân lý sắt đá: không một thứ vũ khí tân tiến, không một sự tàn bạo nào của kẻ thù có thể khuất phục được ý chí của những con người quyết tử cho tự do của dân tộc.

Cao Bằng22/08/2026xã Hà Đông (Xã Hà Đông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến thắng Đông Khê năm 1950 trong Chiến dịch Biên giới Thu - Đông đã ghi dấu một trong những trang sử hào hùng và oanh liệt nhất của Quân đội nhân dân Việt Nam. Trong trận chiến ác liệt giữa mưa bom bão đạn ấy, hình ảnh người chiến sĩ trẻ La Văn Cầu tự tay nhờ đồng đội chặt đứt cánh tay bị thương để tiếp tục ôm bộc phá xông lên đã trở thành một biểu tượng bất tử. Đó là khúc tráng ca về ý chí thép, tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" và là chiến thắng của lòng yêu nước nồng nàn trước kẻ thù xâm lược.

Mùa thu năm 1950, cứ điểm Đông Khê là một mắt xích chiến lược vô cùng quan trọng trên Đường số 4, được thực dân Pháp xây dựng thành một cụm cứ điểm kiên cố với hệ thống lô cốt, hầm ngầm và công sự vững chắc nhằm khóa chặt biên giới Việt - Trung, cô lập căn cứ địa Việt Bắc. Đối với quân và dân ta, tiêu diệt Đông Khê là chìa khóa để mở toang chiến dịch, phá tan phòng tuyến cô lập của địch. Trọng trách mở cửa mở cho trận đánh lịch sử này được giao cho Trung đoàn 174. Đồng chí La Văn Cầu, khi ấy là một thanh niên dân tộc Tày mới bước sang tuổi 18, giữ chức vụ tiểu đội trưởng bộc phá, xung phong nhận nhiệm vụ cảm tử: đánh bộc phá mở đường vào lô cốt đầu cầu của địch.

Đêm ngày 16 tháng 9 năm 1950, lệnh nổ súng vang lên, trận tiến công đồn Đông Khê chính thức bắt đầu. Không gian bóng tối bị xé toạc bởi những quầng lửa trung liên và đại bác của địch từ các hỏa điểm bắn ra xối xả. Dưới làn mưa đạn dày đặc và tàn khốc, các chiến sĩ bộc phá của ta dũng cảm xông lên nhưng lần lượt ngã xuống trước sự kháng cự điên cuồng của kẻ thù. Trận đấu lâm vào thế giằng co, cửa mở vẫn chưa thông.

Đến đêm ngày 17 tháng 9, tiểu đội của La Văn Cầu tiếp tục nhận lệnh ôm bộc phá xông lên. Trong một đợt rạp người tiến công, anh bị trúng đạn nặng. Một viên đạn súng máy của địch bắn gãy nát cánh tay phải, một mảnh đạn khác găm thẳng vào má khiến anh thét lên một tiếng rồi ngất lịm đi. Giữa tiếng nổ xé lòng của bom đạn, khi tỉnh dậy, La Văn Cầu thấy toàn thân ê ẩm, mắt nhòe đi vì máu. Anh nhìn xuống và bàng hoàng nhận ra cánh tay phải của mình đã dập nát hoàn toàn, xương gãy lìa, chỉ còn dính lại một chút da thịt lủng lẳng bên sườn, máu chảy ra đầm đìa ướt sũng vạt áo chiến sĩ.

Trong khoảnh khắc sinh tử giữa ranh giới của sự sống và cái chết, La Văn Cầu không hề nghĩ đến nỗi đau đớn tột cùng của thể xác hay sự an nguy của bản thân. Anh chỉ đau đáu một ý nghĩ duy nhất: "Nhiệm vụ phá đồn chưa hoàn thành, nếu mình nằm lại đây, trận đánh sẽ bị bế tắc, xương máu của bao đồng đội sẽ đổ xuống vô ích". Khát vọng chiến thắng và trách nhiệm với Tổ quốc đã thổi bùng lên trong anh một sức mạnh phi thường. Nhận thấy cánh tay bị thương gãy nát lủng lẳng gây vướng víu, không thể nào ôm được quả bộc phá nặng gần mười cân để bò lên phía trước, anh đã đưa ra một quyết định khiến ai nấy đều phải kinh ngạc. Anh quay sang người đồng đội bên cạnh là lý văn Páo, ánh mắt ngập tràn sự kiên định, khẩn thiết yêu cầu: "Chặt hộ tôi cánh tay này đi để tôi còn đi đánh bộc phá!".

Người đồng đội sững sờ, run rẩy ngần ngại trước lời đề nghị quá đỗi quả cảm và đau đớn ấy. Làm sao có thể xuống tay chặt đứt cánh tay của người đồng chí chí cốt đang sục sôi máu nóng? Nhưng trước ánh mắt nghiêm nghị, thúc giục và đầy quyết tâm của La Văn Cầu, người đồng đội đành cắn răng, nuốt nước mắt vào trong, dùng lưỡi mác sắc lẹm chặt đứt hẳn cánh tay phải dập nát cho anh.

Vừa dứt cơn đau buốt tận tâm can, bằng một tay trái còn lại và ý chí phi thường của một mãnh hổ, La Văn Cầu ôm chặt quả bộc phá vào lồng ngực. Anh dùng chân và khuỷu tay trái rạp mình trườn qua làn đạn xối xả của địch, hướng thẳng về phía lô cốt số 3 - hỏa điểm nguy hiểm nhất đang chặn đường tiến quân của ta. Khói súng mù mịt, máu từ vết thương vẫn không ngừng tuôn rơi, nhưng anh vẫn tiến lên như một mũi tên lao vào đích. Đến sát chân lô cốt, anh dùng tay trái giật kíp nổ, dồn hết sức bình sinh ép mạnh quả bộc phá vào khe hở công sự rồi lăn mình ra xa.

một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên xé toạc bầu trời đêm Đông Khê. Lô cốt kiên cố của địch bị đánh sập hoàn toàn, khói bụi mù mịt bay lên cũng là lúc cửa mở đã được khơi thông hoàn toàn. Tiếng hô "Xung phong!" vang dậy cả một vùng trời. Hàng loạt chiến sĩ ta ào ạt lao qua khoảng trống mà La Văn Cầu vừa mở ra bằng xương máu, tiến thẳng vào trung tâm đồn địch, tiêu diệt hoàn toàn cụm cứ điểm Đông Khê của quân Pháp vào sáng ngày 18 tháng 9.

Chiến thắng Đông Khê thắng lợi giòn giã không chỉ mang ý nghĩa đập tan mắt xích phòng thủ của địch, làm nên thành công vang dội cho Chiến dịch Biên giới năm 1950, mà còn khai sinh ra một huyền thoại sống của Quân đội nhân dân Việt Nam. Hành động dũng cảm tự chặt tay phá đồn của Anh hùng La Văn Cầu đã trở thành ngọn đuốc sáng ngời, cổ vũ mạnh mẽ cho phong trào thi đua giết giặc lập công của toàn quân và toàn dân ta trong suốt cuộc kháng chiến chống Pháp. Chiến thắng ấy khẳng định một chân lý sắt đá: không một thứ vũ khí tân tiến, không một sự tàn bạo nào của kẻ thù có thể khuất phục được ý chí của những con người quyết tử cho tự do của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn