Bài viết

Anh hùng La Văn Cầu - "Huyền thoại Điện Biên Phủ"

Phú Thọ11/12/2025Tạ Thị Lệ Huyền (đoàn xã Thọ Văn)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trời biên giới Đông Khê năm 1950 mù sương, gió núi hun hút thổi quện theo tiếng súng vang dội từng hồi. Trong đội hình tấn công, chiến sĩ trẻ La Văn Cầu lặng lẽ siết chặt khẩu súng, đôi mắt ánh lên niềm quyết tâm. Hôm nay, đơn vị anh nhận nhiệm vụ đánh chiếm một cứ điểm quan trọng của địch để mở đường cho Chiến dịch Biên giới.

Khi tiếng còi xung phong vang lên, Cầu lao lên phía trước, vừa chạy vừa ném lựu đạn, mở đường cho đồng đội. Địch bắn trả dữ dội, đất đá tung mù. Một quả đạn pháo nổ ngay gần, khiến Cầu đau nhói. Cánh tay phải của anh bị thương nặng, máu tuôn đỏ áo.

Nhưng trong khoảnh khắc sống – chết ấy, anh chỉ kịp nghĩ: “Không được dừng lại! Phải phá rào mở đường cho đơn vị!”

Không thể tự mình tiếp tục chiến đấu, Cầu cắn răng, chìa cánh tay bị dập nát về phía đồng đội và dứt khoát nói trong hơi thở đứt quãng:

“Các đồng chí… chặt giùm tôi cánh tay này! Cắt nhanh đi để tôi tiếp tục chiến đấu!”

Đồng đội bàng hoàng, nhưng trước ý chí thép của anh, họ buộc phải làm theo. Cầu đau đến tái mặt, nhưng chỉ vài giây sau đã gượng dậy, tay trái giữ chặt khẩu súng, tiếp tục lao lên.

Anh ôm bộc phá, trườn mình qua lớp rào thép gai, áp sát lô cốt địch và ném vào. Tiếng nổ mạnh vang lên, mở toang cửa mở cho đơn vị xung phong tiêu diệt toàn bộ cứ điểm. Nhờ sự quả cảm của anh, trận đánh chuyển biến quyết định.

Khi ngã xuống sau chiến thắng, La Văn Cầu vẫn mỉm cười nhìn đồng đội:

“Ta thắng rồi… thế là được.”

Hình ảnh người chiến sĩ trẻ với cánh tay nhuộm máu nhưng trái tim sục sôi lý tưởng đã trở thành biểu tượng của chủ nghĩa anh hùng cách mạng trong những năm tháng hào hùng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn