ANH HÙNG LA VĂN CẦU - KHÚC TRÁNG CA VỀ Ý CHÍ THÉP VÀ NGỌN LỬA TẬN HIẾN GIỮA ĐẠI NGÀN - KỲ 2
Anh hùng La Văn Cầu là biểu tượng tiêu biểu của anh hùng quả cảm, ý chí sắt đá và sự hy sinh quên mình của người chiến sĩ Quân đội Nhân dân Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến chống thực dân Pháp.
2. Trận Đông Khê: Khi ý chí mạnh hơn thép súng.
Đỉnh cao của "thời hoa lửa" mang tên La Văn Cầu chính là trận đánh tại cứ điểm Đông Khê trong Chiến dịch Biên giới năm 1950. Đây không chỉ là một trận đánh, mà là nơi ngọn lửa lý tưởng bắt đầu được thắp sáng rực rỡ nhất.
Trong giờ phút sinh tử của trận đấu, khi đang ôm bộc phá xông lên phá rào mở đường cho đồng đội, một luồng đạn của kẻ thù đã làm nát cánh tay phải của ông. Nhưng giữa lúc đau đớn tột cùng ấy, tinh thần của người chiến sĩ cách mạng chưa bao giờ vơi cạn. Ông luôn tâm niệm: "Nếu là hoa hãy là hoa hướng dương; nếu là người hãy là người Cộng sản". Câu nói ấy không phải là khẩu hiệu suông, mà là kim chỉ nam cho hành động phi thường ngay sau đó.
Để không làm ảnh hưởng đến tốc độ tấn công của đơn vị, ông đã đưa ra một quyết định lịch sử: nhờ đồng đội dùng lưỡi mác chặt đứt cánh tay phải đang lủng lẳng vướng víu. Hình ảnh người chiến sĩ trẻ với cánh tay trái còn lại vẫn ôm chặt khối bộc phá, lao thẳng vào lô cốt địch đã trở thành một biểu tượng bất tử. Đó chính là phong cách của một nhà lãnh đạo tương lai trong lòng nhân dân: nói đi đôi với làm, hành động gắn liền với thực tiễn chiến trường.



