Anh hùng La Văn Cầu - Người Anh hùng chào Tổ quốc bằng tay trái
Trận đánh cứ điểm Đông Khê (1950)Trận Đông Khê là trận đánh mở màn quyết định cho Chiến dịch Biên giới Thu Đông 1950, nhằm tiêu diệt cụm cứ điểm phòng thủ kiên cố của quân Pháp tại Cao Bằng.Diễn biến và nhiệm vụMục tiêu: Tiêu diệt cứ điểm Đông Khê để chia cắt tuyến phòng thủ của Pháp trên Đường số 4.Nhiệm vụ: Đại đội của La Văn Cầu thuộc Trung đoàn 174 có nhiệm vụ đánh bộc phá vào lô cốt số 3. đây là hỏa điểm mạnh nhất của địch.Thời điểm: Đêm ngày 16, rạng sáng ngày 17 tháng 9 năm 1950. Khoảnh khắc anh hùngTrúng đạn: Khi đang ôm bộc phá tiến lên, ông bị trúng đạn pháo của địch.Chấn thương: Một viên đạn bắn gãy xương cánh tay phải, một viên khác găm vào má phải khiến ông ngất đi.Quyết định: Khi tỉnh lại, cánh tay phải dập nát treo lủng lẳng gây vướng víu. Ông đã yêu cầu đồng đội (chiến sĩ Nông Văn Thêu) dùng dao chặt đứt hẳn cánh tay bị thương.Kết quả: Chỉ còn một tay, ông vẫn ôm quả bộc phá nặng 12kg, dùng tay trái giật kíp nổ và phá tan lô cốt số 3. Hành động này mở đường cho đơn vị xung phong tiêu diệt hoàn toàn cứ điểm.

âu chuyện cuộc đời của Anh hùng La Văn Cầu
Cuộc đời của ông là biểu tượng cho ý chí kiên cường của một thế hệ chiến sĩ quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh.
Tuổi thơ và tham gia cách mạng
Xuất thân: Tên khai sinh là Sầm Phúc Hướng, người dân tộc Tày tại Cao Bằng.
Mất mát: Cha ông bị thực dân Pháp bắt đi phu và qua đời khi ông mới 3 tuổi.
Nhập ngũ: Năm 1948 (khi mới 16 tuổi), ông khai tăng tuổi để được đi bộ đội, đổi tên thành La Văn Cầu để tránh sự lùng sục của địch.
Cuộc sống sau chiến tranh và Vinh dự đặc biệt
Vinh danh: Năm 1952, tại Đại hội Chiến sĩ thi đua toàn quốc lần thứ nhất, ông là một trong 7 người đầu tiên được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Học tập: Sau Chiến dịch Biên giới, do mất một tay, ông chuyển sang công tác huấn luyện và đi học tại Liên Xô.
Tên đường: Ông là trường hợp đặc biệt duy nhất trong lịch sử hiện đại Việt Nam được chính quyền đặt tên cho các con đường và trường học khi vẫn đang còn sống.
Cuối đời: Ông nghỉ hưu với quân hàm Đại tá, sống giản dị cùng gia đình tại quận Long Biên, Hà Nội và vừa từ trần vào tháng 6 năm 2026.
. Tuổi thơ cơ cực (1932 - 1947)
Năm 1932: Ông sinh ra tại xã Phong Nặm, huyện Trùng Khánh (nay thuộc xã Đình Phong), tỉnh Cao Bằng. Tên khai sinh là Sầm Phúc Hướng, người dân tộc Tày.
Tuổi thơ: Lên 3 tuổi, cha ông bị thực dân Pháp bắt đi phu, bị đánh đập dã man đến kiệt sức rồi qua đời. Ông sống trong cảnh cơ cực, chứng kiến sự bóc lột của thực dân và sớm giác ngộ cách mạng.
2. Nhập ngũ và tham gia kháng chiến (1948 - 1949)
Năm 1948: Khi mới 16 tuổi, vì khát khao cầm súng giết giặc, ông đã khai tăng tuổi thành 18 để được nhận vào quân đội. Ông đổi tên thành La Văn Cầu để tránh sự lùng sục của kẻ thù.Quá trình chiến đấu: Ông được biên chế vào Đại đội 671, Trung đoàn 174, Đại đoàn 316. Trước chiến dịch năm 1950, ông đã trực tiếp tham gia phục kích trận Bông Lau - Lũng Phầy và nhiều trận đánh lớn nhỏ, tiêu diệt nhiều sinh lực địch.
3. Trận đánh lịch sử Đông Khê (1950)
Năm 1950: Ông vinh dự được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam.
Tháng 9/1950: Trong Chiến dịch Biên giới Thu - Đông, ông làm tổ trưởng tổ bộc phá đánh cứ điểm Đông Khê. Khi đang tiến lên, ông bị trúng đạn pháo gãy nát xương cánh tay phải và hỏng một bên má.
Khoảnh khắc bất tử: Để không làm vướng chân và lỡ thời cơ của đồng đội, ông dũng cảm yêu cầu chiến sĩ Nông Văn Thêu dùng dao chặt đứt hẳn cánh tay phải. Sau đó, ông dùng tay trái ôm quả bộc phá 12kg xông lên giật kíp nổ, phá tan lô cốt số 3, mở đường cho quân ta toàn thắng.
4. Trở thành biểu tượng anh hùng toàn quốc (1951 - 1952)
Năm 1951: Do mất một tay, ông rời chiến trường dốc sức học văn hóa, chính trị và tham gia Đại hội thanh niên thế giới bảo vệ hòa bình tại Berlin (Đức) để nói lên tiếng vang của thanh niên Việt Nam.
Ngày 19/5/1952: Tại Đại hội Chiến sĩ thi đua toàn quốc lần thứ nhất tại Việt Bắc, ông vinh dự được Chủ tịch Hồ Chí Minh phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Ông là một trong 7 anh hùng đầu tiên của lịch sử nước nhà.
5. Công tác tuyên huấn và đào tạo (1953 - 1995)
Giai đoạn sau: Ông chuyển sang làm cán bộ tuyên huấn, chuyên trách phong trào thanh niên, đi học tập tại Liên Xô và tiếp tục cống hiến cho quân đội bằng tay trái.
Năm 1983: Ông chuyển công tác về Hà Nội tại Tổng cục Chính trị, sau đó làm công tác cán bộ tại Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam.
6. Nghỉ hưu và những năm tháng cuối đời (1996 - 2026)
Ngày 1/8/1996: Ông chính thức nghỉ hưu theo chế độ với quân hàm Đại tá.
Năm 2019: Ông được vinh danh là "Công dân Thủ đô ưu tú". Suốt đời nghỉ hưu, ông sống giản dị, khiêm nhường cùng gia đình tại Hà Nội và tích cực tham gia Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam.
Ngày 24/6/2026: Trái tim người anh hùng huyền thoại đã ngừng đập tại Hà Nội do tuổi cao sức yếu, hưởng thọ 94 tuổi, khép lại 76 năm tuổi Đảng vẻ vang.



