Anh hùng La Văn Cầu, người đã trao cho tôi chiếc khăn quàng đỏ và ngọn lửa niềm tin
Lần đầu tiên tôi biết đến tên anh La Văn Cầu không phải qua sách báo, mà từ câu chuyện của cha tôi kể trong niềm vui và tự hào lớn lao. Năm ấy, năm 1952, tôi còn là một thiếu niên đang học tại Trường cấp I xã Vô Tranh, huyện Phú Lương, tỉnh Thái Nguyên.
Cha tôi là một cán bộ cách mạng, chiến sĩ thi đua cơ sở của khối cơ quan Ủy ban Kháng chiến hành chính Liên khu Việt Bắc, được đi dự Đại hội Chiến sĩ thi đua và cán bộ gương mẫu toàn quốc, trở về thăm gia đình. Cha kể rằng, anh La Văn Cầu là một trong 7 anh hùng đầu tiên được tuyên dương tại đại hội.Câu chuyện về người chiến sĩ trẻ trong trận Đông Khê năm ấy, về lòng dũng cảm và sự hy sinh của anh, qua lời kể của cha đã lay động trái tim tôi - một cậu bé đang lớn lên giữa những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp.Khi ấy, tôi chưa hiểu hết ý nghĩa của hai từ “anh hùng”, nhưng tôi cảm nhận được một điều giản dị: Có những con người đã sống can đảm, dũng cảm phi thường vì đất nước, đồng đội.



