ANH HÙNG LA VĂN CẦU - Người lính để lại cánh tay nơi Đông Khê
Lê Thị Kim Oanh
ANH HÙNG LA VĂN CẦU
Người lính để lại cánh tay nơi Đông Khê
Năm 1948, khi mới 16 tuổi, chàng trai người Tày La Văn Cầu viết đơn tình nguyện nhập ngũ.
Chiến tranh khi ấy đang diễn ra khốc liệt.
Tuổi trẻ của anh không có những ngày tháng bình yên. Thay vào đó là những cuộc hành quân, những trận đánh và những người đồng đội lần lượt ngã xuống.
Năm 1950, trong Chiến dịch Biên giới, La Văn Cầu tham gia trận đánh Đông Khê – một trận đánh then chốt mở màn chiến dịch.
Đêm 17 tháng 9.
La Văn Cầu, khi ấy là tổ trưởng tổ bộc phá, được giao nhiệm vụ phá hàng rào và tiêu diệt lô cốt đầu cầu, mở đường cho đồng đội tiến lên.
Trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt.
Từng người trong tổ bộc phá lần lượt bị thương.
Cuối cùng, chỉ còn La Văn Cầu tiếp tục tiến về phía trước.
Trong tay anh là khối bộc phá nặng khoảng 12kg.
Nhưng khi đến gần mục tiêu, một loạt đạn của đối phương khiến cánh tay phải của anh bị gãy nát, gần như đứt lìa.
Máu chảy rất nhiều.
Cánh tay bị thương trở nên vướng víu.
Anh biết nếu nằm lại, nhiệm vụ sẽ không hoàn thành.
Và rồi người lính trẻ đưa ra một quyết định khiến lịch sử không thể quên.
Anh đề nghị đồng đội chặt đứt phần cánh tay bị thương để tiếp tục chiến đấu.
Cơn đau ấy có lẽ vượt quá sức chịu đựng của một con người.
Nhưng La Văn Cầu vẫn nghiến răng chịu đựng.
Cánh tay phải đã nằm lại giữa chiến trường Đông Khê.
Anh chỉ còn một tay.
Nhưng nhiệm vụ vẫn còn đó.
La Văn Cầu ôm khối bộc phá bằng cánh tay còn lại, tiếp tục lao về phía lô cốt.
Anh áp khối bộc phá vào mục tiêu, giật nụ xòe.
Một tiếng nổ vang lên.
Lô cốt đầu cầu bị phá hủy.
Con đường tiến công được mở ra cho đồng đội.
La Văn Cầu ngã xuống và ngất đi.
Khi tỉnh lại, anh biết đồng đội đã tiếp tục xông lên chiếm lĩnh trận địa.
Trận Đông Khê giành thắng lợi. Chiến công ấy góp phần vào thắng lợi của Chiến dịch Biên giới Thu - Đông năm 1950.
Năm 1952, La Văn Cầu được phong tặng danh hiệu Anh hùng Quân đội, một trong những danh hiệu anh hùng đầu tiên được tuyên dương tại Đại hội Anh hùng, Chiến sĩ thi đua.
Nhưng phía sau danh hiệu “Anh hùng” ấy vẫn là một chàng trai từng có tuổi trẻ.
Một chàng trai mới 18 tuổi.
Một người lính đã để lại cánh tay phải của mình nơi chiến trường Đông Khê.
Sau chiến tranh, ông tiếp tục sống, công tác và trở thành Đại tá, Anh hùng LLVT nhân dân.
Đến ngày 24 tháng 6 năm 2026, trái tim của người anh hùng năm xưa đã ngừng đập.
Ông ra đi ở tuổi 94.
Nhưng câu chuyện về ông vẫn còn ở lại.
Bởi có những người lính không chỉ để lại tên mình trong lịch sử.
Họ để lại một phần thân thể, một tuổi trẻ và cả một thời đại.
La Văn Cầu đã mất một cánh tay.
Nhưng ý chí của người lính ấy chưa bao giờ mất.
Đông Khê năm ấy đã đi qua.
Chiến tranh đã đi qua.
Nhưng hình ảnh người lính trẻ ôm bộc phá bằng cánh tay còn lại vẫn còn mãi – như một biểu tượng của “thời hoa lửa” và tinh thần không khuất phục của một thế hệ Việt Nam.



