Anh Hùng La Văn Cầu nổi lên như một biểu tượng bất diệt cho ý chí kiên cường và tinh thần dũng cảm vô song.

Trong dòng chảy lịch sử hào hùng của dân tộc Việt Nam, thời kỳ kháng chiến chống thực dân Pháp đã dệt nên biết bao huyền thoại về lòng quả cảm. Giữa một thế hệ "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh", Anh Hùng La Văn Cầu nổi lên như một biểu tượng bất diệt cho ý chí kiên cường và tinh thần dũng cảm vô song. Câu chuyện về người chiến sĩ trẻ tuổi tự nguyện nhờ đồng đội chặt đứt cánh tay bị thương để tiếp tục ôm bộc phá phá đồn giặc đã trở thành một khúc tráng ca bất tử, truyền ngọn lửa yêu nước cho muôn thế hệ mai sau. Anh hùng La Văn Cầu tên thật là Sầm Phúc Hướng, sinh năm 1932 tại vùng đất cách mạng Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng. Sinh ra và lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo thuộc dân tộc Tày, từ nhỏ ông đã phải chứng kiến nỗi đau mất nước và tội ác tột cùng của quân xâm lược. Người cha kính yêu của ông bị giặc Pháp bắt bớ, đánh đập dã man rồi qua đời trong uất hận. Bi kịch gia đình và nỗi đau chung của quê hương đã hun đúc trong tâm hồn cậu bé Tày một lòng căm thù giặc sâu sắc và khát vọng tự do mãnh liệt. Năm 1948, khi mới tròn 16 tuổi, vì chưa đủ tuổi nghĩa vụ, ông đã chủ động khai tăng lên 18 tuổi để được đứng vào hàng ngũ Quân đội nhân dân Việt Nam, cống hiến tuổi xuân cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Chiến công oanh liệt nhất, đưa tên tuổi của La Văn Cầu vào sử sách, diễn ra trong Chiến dịch Biên giới Thu – Ðông năm 1950. Trận đánh tại cứ điểm Ðông Khê là trận mở màn mang tính quyết định cho toàn bộ chiến dịch. Ðêm ngày 16, rạng sáng ngày 17 tháng 9 năm 1950, đơn vị của La Văn Cầu – Ðại đội 671 thuộc Trung đoàn 174 – nhận nhiệm vụ đánh chiếm đồn Ðông Khê. Lúc này, ông đang giữ cương vị Tiểu đội phó, chỉ huy tổ bộc phá mở cửa đột phá. Trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt và đẫm máu. Ðịch từ trong các lô cốt kiên cố điên cuồng nã hỏa lực dày đặc, cản bước tiến quân ta. Nhiều đồng đội của ông đã ngã xuống. Giữa làn mưa bom bão đạn, La Văn Cầu bị trúng đạn. Một viên đạn bắn trúng mặt và một viên khác bắn nát cánh tay phải của ông, khiến ông ngất đi. Khi tỉnh lại giữa chiến trường đầy khói súng, cánh tay phải của ông đã dập nát, lủng lẳng vướng víu và đau đớn tột cùng. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, khi đồng đội khuyên ông rút về tuyến sau vì biết ông là con một, người chiến sĩ trẻ đã từ chối. Với suy nghĩ sắt đá: "Trái tim còn đập là còn chiến đấu", La Văn Cầu đã đưa ra một quyết định phi thường làm chấn động lòng người. Ông nén đau, yêu cầu người đồng đội Nông Văn Pheo dùng lưỡi lê chặt đứt lìa cánh tay phải bị thương của mình để không làm vướng chân, vướng tay khi hành động. Cánh tay ngã xuống, nhưng ý chí tiến công của ông dâng cao hơn bao giờ hết. Chịu đựng nỗi đau thấu xương tủy, ông nghiến răng nhét chiếc khăn mùi xoa vào miệng để không bật ra tiếng khóc, tránh bị địch phát hiện. Bằng cánh tay trái còn lại, La Văn Cầu kiên cường ôm khối bộc phá nặng 12kg, băng qua lửa đạn, áp sát và giật kíp nổ phá tan lô cốt đầu cầu của địch. Tiếng nổ định mệnh ấy đã xé toạc hệ thống phòng thủ của quân Pháp, mở đường cho đại quân ta xông lên tiêu diệt hoàn toàn cứ điểm Ðông Khê, làm nên thắng lợi vang dội cho Chiến dịch Biên giới. Hành động quả cảm của La Văn Cầu đã trở thành một hiện tượng, một ngọn đuốc sáng cổ vũ phong trào thi đua giết giặc lập công trên khắp các mặt trận. Năm 1952, tại Ðại hội chiến sĩ thi đua toàn quốc lần thứ nhất, ông vinh dự là một trong bảy chiến sĩ đầu tiên được Chủ tịch Hồ Chí Minh đích thân phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Sau ngày hòa bình lập lại, người anh hùng mất đi cánh tay phải vẫn tiếp tục cống hiến cho quân đội ở nhiều vị trí khác nhau và nghỉ hưu với quân hàm Ðại tá. Dù mang trên mình thương tật nặng nề của chiến tranh, ông vẫn luôn giữ vững phẩm chất cao đẹp của "Bộ đội Cụ Hồ". Hình ảnh vị Ðại tá già dũng cảm, luôn chào điều lệnh bằng tay trái với nụ cười hiền hậu đã trở thành biểu tượng sống động về một huyền thoại bất tử giữa đời thường. Ngay khi ông còn sống, tên của ông đã trang trọng được đặt cho nhiều ngôi trường và con đường lớn tại Việt Nam như một sự tri ân sâu sắc của thế hệ sau. Anh hùng La Văn Cầu đã viết nên một trang sử vàng bằng chính xương máu và lòng trung thành tuyệt đối với Tổ quốc. Câu chuyện của ông không đơn thuần là ký ức về một trận đánh, mà là bài học sâu sắc về tinh thần dũng cảm, ý chí vượt qua nghịch cảnh và lòng yêu nước vô bờ bến. Tấm gương của ông sẽ mãi mãi tỏa sáng, nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về cái giá của hòa bình, độc lập và trách nhiệm gìn giữ, xây dựng non sông ngày càng giàu đẹp.



