Anh hùng La Văn Cầu: Phút giây chặt phăng cánh tay, lao lên chiến đấu
Anh hùng La Văn Cầu sinh năm 1931, tên thật là Sầm Phúc Hướng, người dân tộc Tày, quê thuộc bản Là Thoang, xã Đình Phong, huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng. Ông Cầu mồ côi bố từ nhỏ, khi mới lên 3, lên 4 nên thiếu vắng sự chở che, dạy dỗ của người cha. Khi ấy, người mẹ tảo tần mới chỉ 25 tuổi đã đi bước nữa để tìm chỗ dựa vững chắc để nuôi nấng cậu bé Phúc Hướng.

Năm 1948, khi tròn tuổi 16, ông Cầu đứng trong hàng ngũ của Đại đội 73 thuộc tỉnh Cao Bằng. Tới năm 1949, ông là chiến sĩ chiến đấu thuộc Trung đoàn 74 thuộc Sư đoàn 316 (Quân khu 2). Trận đánh Đông Khê là trận đánh mở màn nằm trong Chiến dịch Biên giới Thu Đông bởi Đông Khê có vị trí chiến lược vô cùng quan trọng. Giữ được Đông Khê, ta nắm chắc được thắng lợi trong tay. Vì là trận đấu quan trọng nên Bác Hồ và Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã trực tiếp ra mặt trận chỉ huy: “Chúng ta phải đánh cho kỳ thắng, không được thua”.
Giai đoạn 1946 – 1949: Là thời gian phòng ngự, chuẩn bị mọi thứ từ nhân lực đến vũ khí, thuốc men. Đến năm 1950, quân ta quyết định mở cuộc Tổng tiến công hùng tráng khiến giặc phải khiếp sợ. Trong trận đánh lớn, đồng chí La Văn Cầu thuộc tiểu đội gồm 5 người, được giao nhiệm vụ đánh vào lỗ châu mai, lô cốt của địch.
Đạn bắn như mưa, khói bay mù mịt, cái chết cận kề nhưng không “chùn vai mỏi bước”. Quân ta quyết xông lên tiêu diệt giặc, sẵn sàng hy sinh máu xương để đổi lại nền độc lập, tư do của Tổ quốc. Và cứ thế, lần lượt 3 đồng chí chiến đấu cùng ông La Văn Cầu “ngã xuống”. Gạt đi giọt nước mắt, ông Cầu càng quyết tâm ôm bộc phá tới gần địch, diệt giặc để trả thù cho đồng đội.
Với dáng người nhỏ bé, vỏn vẹn 50kg, ông Cầu ôm quả bộc phá nặng 12kg xông lên chiến đấu, mở đường cho đồng đội tiến lên. Trong khi lao lên nhằm tiêu diệt địch, ông bị một viên đạn bắn trúng. Đạn khiến ông bị bất tỉnh, mê man. “Khi ấy, tôi tưởng tôi sẽ chết, toàn thân nhũn lại. Tôi ngã xuống, mê man, không biết gì. Từng kỷ niệm thuở thiếu thời cứ hiện lên như một thước phim quay chậm. Ở đó, tôi được gặp lại cha mẹ, bạn bè, hàng xóm...” – Ông La Văn Cầu bùi ngùi kể lại.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.


