Anh hùng Lực lượng vũ trang

Anh hùng La Văn Cầu: Phút giây chặt phăng cánh tay, lao lên chiến đấu

Nhân dịp Kỷ niệm 73 năm Ngày Thương binh Liệt sỹ (27/7/1947 – 27/7/2020), chúng tôi có dịp tới thăm và lắng nghe câu chuyện chiến đấu hào hùng, vẻ vang của Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân La Văn Cầu – người đã chặt phăng cánh tay bị thương để tiếp tục lao lên chiến đấu cùng đồng đội. Tên ông đã được nhắc tới với tấm lòng thành kính, nể phục, trân trọng và biết ơn: Anh hùng La Văn Cầu!

Quảng Trị21/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

May mắn và vinh dự khi chúng tôi – nhóm phóng viên Tạp chí điện tử Hòa nhập được đến thăm nhà Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân La Văn Cầu – người đã chặt phăng cánh tay bị thương để ôm bộc phá lao lên bịt lỗ châu mai của địch, mở đường cho đồng đội xông lên chiến đấu. Anh hùng La Văn Cầu là một trong bảy người được Bác Hồ trao tặng danh hiệu “Anh hùng toàn quốc”, gồm: La Văn Cầu, Trần Đại Nghĩa, Cù Chính Lan, Nguyễn Thị Chiên, Nguyễn Quốc Trị, Hoàng Hanh, Ngô Gia Khảm.

Ngôi nhà của Đại tá nằm khiêm tốn trên một con ngõ thuộc phố Tây Sơn (phường Quang Trung, quận Đống Đa, TP. Hà Nội), dưới tán cây rợp bóng mát trong lành. Đón chúng tôi là một người lính tuy đã 89 tuổi nhưng vẫn nhanh nhẹn, niềm nở. Ông có nước da hồng hào, điểm chấm đồi mồi; đôi mắt sáng thể hiện rõ sự tinh tường. Ông bắt tay chúng tôi trong niềm hân hoan: “Ông đã đợi các cô các chú từ nãy giờ rồi. Ngồi xuống nghe ông kể về chiến tích Đông Khê oai hùng một thời nào!”

Mời chúng tôi tách trà sen nghi ngút khói, ông La Văn Cầu kể về quãng thời tuổi trẻ với những kỷ niệm khó quên . Anh hùng La Văn Cầu sinh năm 1931, tên thật là Sầm Phúc Hướng, người dân tộc Tày, quê thuộc bản Là Thoang, xã Đình Phong, huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng. Ông Cầu mồ côi bố từ nhỏ, khi mới lên 3, lên 4 nên thiếu vắng sự chở che, dạy dỗ của người cha. Khi ấy, người mẹ tảo tần mới chỉ 25 tuổi đã đi bước nữa để tìm chỗ dựa vững chắc để nuôi nấng cậu bé Phúc Hướng.

Cha dượng của ông tên Lã Văn Thanh – là một người đàn ông có sức ảnh hưởng lớn với cậu bé Phúc Hướng, hết lòng yêu thương, che chở, dạy dỗ cậu nên người. Tên Lã Văn Cầu cũng là cái tên mà sau này người cha dượng đặt cho cậu bé. Tuy nhiên, về sau khá nhiều người đọc nhầm, đọc chệch tên ông thành La Văn Cầu.

Mới 16 tuổi nhưng cậu bé thuở ấy đã hăng hái đăng ký tham gia đánh giặc với mục tiêu duy nhất: “Trả thù nhà, đền nợ nước”. Không đủ tuổi chiến đấu và là con một trong gia đình, cậu bé được các cán bộ trả về địa phương. Tuy nhiên, cậu bé La Văn Cầu với đôi mắt sáng lấp lánh, lòng quyết tâm cao độ đã khai tăng lên tuổi để được tham gia kháng chiến. Với cậu bé ấy, yêu nước là quét sạch lũ giặc ngoại xâm cướp nước.

Trò chuyện với ông La Văn Cầu đã gần 90 tuổi nhưng chúng tôi bái phục ông bởi trí nhớ siêu việt. Từng vị trí chiến đấu, căn cứ điểm và những kỷ niệm “sống chết” cùng đồng đội được ông kể lại trong không khí xúc động. Thi thoảng tôi lại thấy ông đưa khăn lên lau nước mắt. Những lúc ấy, tôi hiểu: ông đang nhớ quê hương, nhớ những người đồng đội cùng sát cánh “vào sinh ra tử”.

Năm 1948, khi tròn tuổi 16, ông Cầu đứng trong hàng ngũ của Đại đội 73 thuộc tỉnh Cao Bằng. Tới năm 1949, ông là chiến sĩ chiến đấu thuộc Trung đoàn 74 thuộc Sư đoàn 316 (Quân khu 2). Trận đánh Đông Khê là trận đánh mở màn nằm trong Chiến dịch Biên giới Thu Đông bởi Đông Khê có vị trí chiến lược vô cùng quan trọng. Giữ được Đông Khê, ta nắm chắc được thắng lợi trong tay. Vì là trận đấu quan trọng nên Bác Hồ và Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã trực tiếp ra mặt trận chỉ huy: “Chúng ta phải đánh cho kỳ thắng, không được thua”.

Giai đoạn 1946 – 1949: Là thời gian phòng ngự, chuẩn bị mọi thứ từ nhân lực đến vũ khí, thuốc men. Đến năm 1950, quân ta quyết định mở cuộc Tổng tiến công hùng tráng khiến giặc phải khiếp sợ. Trong trận đánh lớn, đồng chí La Văn Cầu thuộc tiểu đội gồm 5 người, được giao nhiệm vụ đánh vào lỗ châu mai, lô cốt của địch.

Đạn bắn như mưa, khói bay mù mịt, cái chết cận kề nhưng không “chùn vai mỏi bước”. Quân ta quyết xông lên tiêu diệt giặc, sẵn sàng hy sinh máu xương để đổi lại nền độc lập, tư do của Tổ quốc. Và cứ thế, lần lượt 3 đồng chí chiến đấu cùng ông La Văn Cầu “ngã xuống”. Gạt đi giọt nước mắt, ông Cầu càng quyết tâm ôm bộc phá tới gần địch, diệt giặc để trả thù cho đồng đội.M

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn